Nó chưa kịp thực hiện “điệp khúc cãi” thì lão Quân chợt nhìn wua và thấy Thường Khánh.
_Chào nhok!- Lão lên tiếng.
_Uhm…chào anh!- Hờ hững buông lời…
(Grừuuuu, dám …lạnh nhạt với anh vợ tương lai ak?). Nhưng lão Quân cũng chẳng chấp
nhất gì thái độ đó, lão hiểu hắn thuộc loài “máu lạnh…biến nhiệt”. Và điều quan trọng là vì
hắn là “ý trung nhân” em gái kưng của lão.
_Chắc nhóc biết chuyện ba anh cấm 2 đứa wa lại chứ?- Lão Quân tiếp.
Hắn chưa kịp trả lời thì nó chen ngang:
_Anh đúng là hỏi thừa, anh nghĩ có mình anh là người biết tất cả ak?
Lúc này Thường Khánh mới lên tiếng:
_Em biết…nhưng chuyện đó đâu có nghĩa gì…..
_Ý nhok là sao?- Lão Quân nhướn mày
đang chảy trong huyết quản chưa đang tâm rời bỏ hắn….Vẫn nguyên cái bản mặt lạnh
lùng, hắn nói:
_Không có gì đâu…
Lão Quân bật cười, lão rất giỏi trong việc đọc suy nghĩ của người đối diện, vả lại, bạn của
lão có ối người hok giỏi biểu lộ vì chứng bịnh băng giá giống Thừơng Khánh, nên lão hiểu.
Chợt, lão kéo Thường Khánh ra một góc khuất ( khuất với nó)
Khoát tay lên vai Thường Khánh, lão nói:
_Nể tình nhok đẹp trai…giống anh (tự tin lôi cuốn thế giới!), anh sẽ giúp chuyện nhok với
em gái anh, ba anh khó lắm, một mình 2 đứa chống chọi thì có lẽ sẽ mệt đấy!
Nó rất chi là tò mò, hok biết anh hai iu dấu nói gì với loài máu lạnh ấy nữa….
Còn Thường Khánh, cậu chàng vốn không thích nhận sự giúp đỡ của bất cứ ai, nhưng
chẳng lẽ lại từ chối, dù gì đó cũng là lòng tốt của anh hai nó.
_Uhm.. được thôi ạ..
_Thế nhé!- anh nó vỗ pốp pốp vào vai Thường Khánh, nháy mắt cười.
_Hai người vừa nói chuyện gì zậy?- Nó nhìn hắn và anh hai mình = đôi mắt “con bên kia tò
mò, con bên này nghi ngờ”khi
_Nhiều chuyện, con trai nói chuyện với nhau con gái hok cần xen zô!- Lão Quân nhìn nó.
_xì, anh tưởng em thèm nghe chuyện của anh ak?- Nó ra vẻ ta đây hok cần
_Hok cần thì thôi !Trễ rồi, tính tiền rồi còn về nữa!- Lão hai phán.
Nó quay lại phía Thường Khánh:
_pipi!- Nó lắc lắc mấy ngón tay ra hiệu tạm biệt, rồi nhoẻn cười.
Thế mà mặt hắn vẫn lạnh ngắt như xác chết,. Nó điên lên quay đi “Tại sao mình phải xử
tốt với loại người như hắn chứ?..”
Nói là nói zậy thôi, nó biết mình sẽ chẳng bao giờ “hối hận” khi đã chọn iu “loại người” đó,
bởi zì “loại người” đó chứa tất cả những yếu tố làm nó iu sau những ngày “hok đội trời
chung”
Nãy giờ lão Quân chú ý hai đứa nó. Nó vừa way lên thì lão Quân chồm tới chỗ Thường
Khánh, nó cũng chẳng thêm để ý vì đang bận…phát hoả.
_Khoé miệng động đậy…suýt lộ nụ cười rồi đó nhok! Lần sau có giả vờ lạnh lùng thì cẩn thận hơn nhé….- lão bật cười.
Đúng zậy, ban nãy nếu ai chú ý thì sẽ thấy Thường Khánh suýt nhoẻn cười đáp lại, và
trong mắt có ánh lên tí hớn hở, tuy chỉ là vụt qua. Người ta đang tan mà….Mà nó cũng
ngốc thật, nó có thể “soi mói” rất tường tận những điều “bí mật” trong mắt người khác, thế
mà khi đứng trước mặt Thường Khánh, nó hok chịu suy nghĩ gì cả, động một cái là giận
như trẻ con….. mà hok biết có người đang tan băng dần…nhờ nó
Ghé thăm Fanpage của Likevn 
Admin[OFF]
Likevn