Trang 133 - Tiểu Thuyết: Anh Có Thích Nước Mỹ Không
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
Sáng hôm sau, tinh thần phấn chấn, Trịnh Vi xuất hiện ở phòng Giám đốc trên tầng 6, cô đứng trước bàn làm việc của Chu Cù, ra vẻ rất hiên ngang, anh dũng, nói: "Lãnh đạo, em đến rồi ạ. Bàn làm việc của em ở đâu ạ? "
- © -
Phòng Giám đốc - phòng làm việc của Chu Cù là một căn phòng lớn, bàn làm việc của Trịnh Vi đặt ở phòng nhỏ bên ngoài, nhân viên và khách đến liên hệ công tác ra vào phòng làm việc lớn của Chu Cù phía trong, đều phải đi qua bàn cô.
Trịnh Vi ngồi ở vị trí này hơn hai tháng trong một tâm trạng nửa tò mò nửa thăm dò, từ sự bối rối ban đầu, dần dần cô đã đĩnh đạc hơn rất nhiều. Thực ra so với công việc thao tác CAD và tính toán tỷ lệ sắt thép, các công việc văn phòng học dễ hơn nhiều. Hằng ngày, công việc chính của cô là thay Chu Cù đón tiếp tất cả các vị khách đến liên hệ công tác, sàng lọc các cú điện thoại và email, sắp xếp thời khóa biểu công việc cho anh, làm tốt các công việc truyền đạt thông tin lên cấp trên và xuống cấp dưới, nhận chuyển công văn giấy tờ, thỉnh thoảng cũng phải chuẩn bị và thu thập một số tài liệu, ghi chép hội họp cho anh. Nói một cách đơn giản, cô là người giúp việc cho công việc của Chu Cù, là cái đuôi của anh, mọi công việc của cô được triển khai xung quanh các hoạt động của Chu Cù, lấy phục vụ tốt lãnh đạo làm tôn chỉ cao nhất. Đối với công việc của mình, Trịnh Vi đã tổng kết được một số nội dung sau: đi công tác: sếp chưa bước ta phải bước trước, xem xem đường sá có bẳng phẳng hay không; ăn cơm: sếp chưa nếm ta phải nếm trước, xem xem cơm canh có ngon hay không; hội họp: sếp chưa nói ta phải nói trước, xem micro có được hay không.
Vì thế, mặc dù trên danh nghĩa, cô vẫn thuộc phạm vi quản lý của phòng hành chính, nhưng trên thực tế cô chỉ cần nghe theo sự chỉ đạo của Chu Cù, cho dù nghỉ phép hoặc đi đâu xa, chỉ cần Chu Cù cho phép là được. Công ty 2 có 2000 nhân viên, Chu Cù là lãnh đạo cao nhất phụ trách toàn bộ công việc, với tư cách là thư ký của anh, chưa cần nói đến các nhân viên bình thường, ngay cả các lãnh đạo phụ trách các phòng chức năng dù là công nhân hay lãnh đạo, chỉ cần xuất hiện ở văn phòng Giám đốc, cô đều mỉm cười tiếp đón, gặp đồng nghiệp ở văn phòng, bất kể già trẻ gái trai, mồm cô đều dẻo như kẹo, câu gì dễ nghe nói câu áy, khiến cả hai bên đều vui vẻ thoải mái, không ai không nói cô thư ký mới đến là một cô gái nhanh nhẹn, dễ mến. Thỉnh thoảng được sự cho phép của Chu Cù, cô cũng ngăn cản rất nhiều vị khách không mời mà đến hoặc không muốn tiếp kiến ở ngay cửa ngoài, đôi khi xốc nổi giải quyết công việc không được khéo léo, nhưng phần lớn mọi người cũng không suy bì với cô. Ngay cả Chu Cù thỉnh thoảng bị cô trêu chọc, anh cũng phải cười bảo cô là tên tiểu quỷ chính cống.
Nếu hỏi ở Công ty 2, Trịnh Vi thấy sợ ai, thì đó chính là người mà cô tiếp xúc hằng ngày - Chu Cù. Chu Cù là một người mâu thuẫn nhưng khá thú vị, anh không phải là vị lãnh đạo thích giữ bộ mặt nghiêm túc để hù dọa cấp dưới, ngược lại, anh luôn nở nụ cười, lời nói cử chỉ cũng khá ôn hòa, thậm chí thỉnh thoảng còn có nhân viên đùa với anh những chuyện ngoài công việc, anh cũng không để bụng. Mặc dù là dân kỹ thuật, nhưng anh không khô khan như những kỹ sư khác, ngoài giờ làm việc, anh có rất nhiều sở thích. Thích âm nhạc, thích thể thao, hiểu biết rộng, chơi cờ giỏi, sau giờ làm việc anh biết khen mùi nước hoa của nhân viên nữ một cách lịch sự và độc đáo, cũng biết chú ý tới chiếc váy mới của Trịnh Vi và cất lời khen. Nhưng kể cả Trịnh Vi, không ai dám tỏ ra suồng sã, quá trớn với anh. Thời gian đầu Giám đốc mới lên nhận chức, còn một số ít cán bộ có thâm niên trong Công ty 2 coi anh không ra gì, kín đáo hoặc công khai chống đối anh, khi trao đổi công việc với anh, trước mặt tỏ ra phục tùng, sau lưng thì chống lại. Chu Cù cũng không chấp với họ, thỉnh thoảng tìm họ nói chuyện, nụ cười vẫn nở trên môi, vẫn rất tôn trọng họ, nhưng trong câu chuyện anh lại nói trúng tim đen, nhắm thẳng vào vấn đề cốt lõi, khiến họ không thể phản bác. Từ trước tới nay nguyên tắc của anh là "Tiên lễ hậu binh", trước tiên phải lịch sự, sau đó mới nghiêm khắc chỉ ra vấn đề, những người hiểu biết sẽ tự ý rút lui, gặp phải kẻ nào ngốc nghếch gàn dở, phần lớn kết cục đều chẳng vẻ vang gì. Mấy tháng đi làm, Trịnh Vi đã gặp hai vị Trưởng phòng cũ bị phốt, một vị về hưu trước tuổi, một vị đến nay vẫn làm công nhân trồng hoa ở phòng hậu cần. Ngay cả Trịnh Vi cũng đã biết được bàn tay sắt và sự tài trí, giỏi giang ẩn sau nụ cười của Chu Cù, bình thường anh không can thiệp nhiều vào công việc của nhân viên, nhưng trong lòng lại biết rất rõ, không ai muốn để xảy ra sai sót gì trước mắt anh.
Đến trang:
Các bạn đang đọc Tiểu Thuyết: Anh Có Thích Nước Mỹ Không tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15689087