Trang 151 - Tiểu Thuyết: Anh Có Thích Nước Mỹ Không
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
Trịnh Vi nhắm hờ mắt, nói: "Mấy hôm trước tớ gọi điện cho Trư Bắc, cô nàng vẫn chưa học xong, chắc là do bị kích động mạnh, năm nay lại thi tiến sĩ. Nói đến chuyện của cậu, Trư Bắc bảo có thể gọi cậu là "Nỗi sỉ nhục của phụ nữ Trung Quốc thời đại mới", nói thật đấy, nếu người khác biết một người tốt nghiệp với số điểm cao nhất của khoa Xây dựng trường Đại học G khóa x, cuối cùng lại trở thành một bà nội trợ, thật đúng là quá khôi hài".
Nguyễn Nguyễn tỏ ra không chịu, "Thế thì có sao, ít nhất các kiến thức chuyên ngành của tớ cũng đã giúp tớ có một tay nghề khá ổn trong việc chăm sóc vườn hoa này."
Trịnh Vi tỏ ra bất bình thay cho bạn, "Tớ đến mấy lần rồi, cuối tuần cũng không thấy anh chồng bác sĩ đáng kính của cậu ở nhà, anh ta giỏi thật đấy, một chiếc nhẫn cưới là đổi được một người giúp việc, ban ngày làm việc, tối đến ngủ cùng. Nguyễn Nguyễn, lần gần đây nhất cậu ăn cơm cùng với anh ta là hôm nào?"
"Không lâu đâu, ba hôm trước thôi".
Trịnh Vi thở dài, "Chuyện chưa bao giờ nghe thấy, không ngờ lại xảy ra ở nước Đại Thanh. Anh ta cũng chỉ là một bác sĩ khoa Ngoại, đâu có phải là phi công vũ trụ, lấy vợ rồi, gì phải đến nỗi bận như vậy, thế mà cậu cũng chịu được. Cậu còn nhớ hình dáng của anh ta không?"
Nguyễn Nguyễn chăm chú nghĩ một lát rồi bật cười, "Ngốc ạ, đàn ông coi trọng sự nghiệp có gì là xấu".
"Cậu không sợ anh ấy ngoại tình à?"
"Ngoại tình?" Nguyễn Nguyễn cười rồi lắc đầu, "Chỉ mong anh ấy có thời gian rảnh rỗi đề nghĩ đến chuyện đó, tớ đoán với thói quen nghề nghiệp của anh ấy, nhìn thấy phụ nữ khỏa thân là chỉ muốn rạch dao".
Trịnh Vi bật cười, "Khủng khiếp quá". Tiện tay cô kéo một chiếc lá trên đầu, chần chừ một lát cuối cùng vẫn hạ giọng hỏi: "Thế...anh ấy biết chuyện trước kia của cậu không?"
Nguyễn Nguyễn lắc đầu, "Tớ không biết anh ấy có biết hay không, có lẽ trong lòng anh ấy biết rất rõ, nhưng ít nhất anh ấy chưa bao giờ hỏi. Vi Vi, nghe lời tớ, những chuyện như thế, nếu không hỏi thì cậu đừng bao giờ nhắc, hãy để chuyện đã qua lùi vào dĩ vãng, điều quan trọng nhất là hiện tại. Thực ra anh ấy rất tốt với tớ, rất tôn trọng tớ, cũng rất gần gũi, quan tâm đến tớ, nhớ ngày sinh nhật của tớ, ngoài Tết Thanh minh ra, ngày lễ nào cũng tặng hoa, mặc dù những ngày đó đều được lưu trong lịch điện thoại di động của anh ấy, nhưng ít ra là anh ấy quan tâm. Ngoài công việc quá bận rộn ra, tớ không biết còn chê anh ấy ở điểm nào".
"Thế cậu có thấy hạnh phúc không?" Trịnh Vi hỏi.
Nguyễn Nguyễn vặn lại: "Định nghĩa về hạnh phúc là gì?"
Cuối cùng, Nguyễn Nguyễn lảng sang chủ đề khác, "Đừng nói chuyện của tớ nữa, cậu và Lâm Tĩnh thế nào rồi? Cuối cùng hai người cũng gặp lại nhau, chắc không đơn giản chỉ chào nhau một câu thôi chứ?"
Trịnh Vi xé chiếc lá đang cầm trên tay, "Còn biết làm thế nào, thực ra có rất nhiều vấn đề tớ đều hiểu, chỉ có điều không thể vượt qua được những ám ảnh trong lòng. Nếu hồi đó anh ấy không đi, con của tớ và anh ấy phải biết gọi cậu là cô rồi, nhưng anh ấy đi mà không nói câu nào, tớ gặp ...Trần Hiếu Chính, đây có lẽ là cái duyên cái số mà mọi người thường hay nói. Nếu nói Lâm Tĩnh là người đem lại cho tớ giấc mơ về tình yêu đầu đời, thì Trần Hiếu Chính mới là người đem lại cho tớ tình yêu thực sự, vì anh ấy mà tớ mới học được cách làm thế nào để yêu một người, học được cách làm thế nào để thể hiện tình yêu, tớ học xong, anh ấy cũng ra đi. Kể cả là như thế, vì đã từng có anh ấy nên tớ và Lâm Tĩnh không thể quay lại, không biết vì sao, lần nào đối mặt với Lâm Tĩnh tớ cũng cảm thấy lòng ngổn ngang trăm mối, nhưng anh ấy không còn là người mà hồi nhỏ tớ một lòng một dạ muốn lấy làm chồng".
Đến trang:
Các bạn đang đọc Tiểu Thuyết: Anh Có Thích Nước Mỹ Không tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15688435