Trang 97 - Tiểu Thuyết: Anh Có Thích Nước Mỹ Không
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
Đây là lần đầu tiên Trịnh Vi thấy Trần Hiếu Chính ngang như thế này, cô vừa bực mình vừa buồn cười, thầm nghĩ, mình có bao nhiêu ưu điểm sáng ngời mà anh không chịu học, lại đi học thói ngang ngạnh của mình, nhưng đòi đọ với mình, anh còn non nớt lắm!
"Không cho sờ hả, đã thế em sẽ cho anh tức nổ đom đóm mắt". Cô nói là làm, bàn tay bị anh túm chặt vẫn cố nhích xuống, qua mũi qua cằm, gần đến ngực liền huých một cái rồi cười đắc ý.
Không hiểu sao, giọng anh bất chợt dịu dàng, tay vẫn nắm chặt tay cô, nhưng dường như không có ý định gạt tay cô ra mà như áp chặt vào ngực anh.
"Sờ đủ chưa? " Anh hỏi.
Trịnh Vi vẫn cười khúc khích, được lời mà còn giả bộ, "Cứng nhắc, chẳng có gì đáng sờ".
Nói thật, cơ thể con trai chẳng có gì thú vị, không thể sánh được với làn da mềm mại và những đường cong hấp dẫn của con gái. Mặc dù cô chưa có kinh nghiệm thức tiễn, nhưng phim AV thì xem quá nhiều rồi, các cô gái xinh đẹp gợi cảm đó đều cặp đôi với các anh chàng xấu xí, thô kệch, cơ thể đàn ông xấu tệ.
Trước đây, mỗi lần hai người thân mật với nhau, phần lớn đều là Trần Hiếu Chính tò mò tham lam khám phá cơ thể cô, mặc dù luôn dừng lại đúng lúc, nhưng sự hiểu biết của cô về cơ thể anh ít hơn nhiều so với những điều anh đã biết về cô. Trong bong tối, đột nhiên cô nảy ra một ý nghĩ táo bạo, cô muốn biết rốt cuộc bộ phận khác con gái nhất của con trai như thế nào, không biết có xấu xí như trong phim AV không? Cô quá tò mò.
Vẫn chưa biết nên đưa ra yêu cầu tế nhị này như thế nào thì anh đã như đi guốc trong bụng cô, tay anh từ từ kéo tay cô dịch xuống dưới. Trời ạ, ý nghĩ của mình không mạnh mẽ đến mức có thể điều khiển tứ chi của anh đó chứ, Trịnh Vi thầm nghĩ.
Mãi cho đến khi Trần Hiếu Chính ấn tay cô vào vị trí đó, anh vẫn im lặng, Trịnh Vi chỉ cảm thấy mồ hôi trong long bàn tay anh ướt sang cả tay cô. Không biết có phải do trong lòng cũng có mong muốn đó hay không, cách hai lớp vải nhưng cô vẫn cảm thấy vật thể lạ lẫm đó nóng đến kỳ lạ, cô vừa định rụt lại thì anh ấp úng, "Đừng..."
Trịnh Vi hắng giọng, "Em có một đề nghị nhỏ... em, em có thể bật đèn được không? "
Trần Hiếu Chính không nói gì mà đưa tay lên đầu giường, sau một tích tắc Trịnh Vi nghe thấy có tiếng bật đèn, chưa kịp phản ứng gì, ánh đèn dịu nhẹ đã bao trùm lên hai người, cô nhìn thấy gương mặt thanh tú của anh, đôi mắt đen sâu thẳm, và cả bờ trán lấm tấm những giọt mồ hôi. Trần Hiếu Chính nhìn Trịnh Vi đang ngả vào người anh bằng ánh mắt lạ lùng; cảnh mặt đối mặt này đã khiến Trịnh Vi hiểu ra rằng, yêu cầu bật đèn là một sai lầm ngớ ngẩn.
Khi đèn đã bật lên, cô không thể yêu cầu tắt đèn đi được, trước vẻ nửa muốn nửa không, lần đầu tiên trong đời Trịnh Vi nhìn thấy cái mà cô tò mò. Cô lấy một tay che mặt, không biết như thế có giúp cô bình tĩnh được hơn không; sau một hồi xấu hổ và kinh ngạc, không hổ là Ngọc diện Tiểu Phi Long, cô vẫn giữ nguyên tư thế một tay che mặt, run rẩy thò ngón tay trỏ thử chạm vào nó một cái.
Cô không biết mọi hành động của mình bị Trần Hiếu Chính điều khiển từ lúc nào, chỉ nhớ hình như anh có nói một câu, "Thế không công bằng, phải cho anh nhìn thấy cái anh nhặt được ban nãy mà đã trả lại người mất".
Anh nói rất đúng, do cô cảm nhận hơi muộn, đêm nay quả thực là rất nóng.
_ © _
Khi cơn đau bắt đầu ập đến, trò chơi không còn thú vị nữa, mỗi lần Trần Hiếu Chính khẽ cử động, Trịnh Vi lại hét lên: "Dừng, dừng, dừng lại đi, anh Chính, em không đùa nữa đâu, đau lắm".
Cô ra sức giãy giụa, bắt anh phải dừng lại, rút khỏi cơ thể cô, Trần Hiếu Chính đè chặt lên người cô, giọng cũng lạc đi, "Dừng lại? không được, thực sự là không được... Vi Vi, đau đến thế thật ư? "
Đến trang:
Các bạn đang đọc Tiểu Thuyết: Anh Có Thích Nước Mỹ Không tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15690368