Trang 46 - Tiểu Thuyết: Anh, em sai rồi
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
Đúng vậy, toàn bộ quần áo tặng cho Tiểu Lai đều do Trình Thiếu Phàm tự tay chọn, hơn nữa đều được chọn từ các tạp chí thời trang nổi tiếng nhất và mới nhất. Mỗi tháng luôn có vài ngày anh sẽ đọc vài quyển tạp chí, sau đó tìm xem những bộ quần áo thích hợp với cô nhất, lúc đó anh luôn lầm bầm nói, “Bộ quần áo này thích hợp với cô ấy.” “Bộ váy này cô ấy mặc rất đẹp.” Dần dần, việc lựa chọn quần áo cho cô dường như cũng đã trở thành một thói quen thường trực trong cuộc sống của anh.
Cô căn môi, cười yếu ớt nói, “Quần áo anh gửi cho em, em rất rất quý trọng cho nên không dám mặc, cho nên mới đóng gói vào thùng này.”
Anh sờ cằm, mặt đăm chiêu nói, “À, vậy lấy nữa ra đây cho anh xem đi.”
Tâm trí cô bắt đầu thấy rối bời, rốt cuộc nói thật hay là nói dối đây, à mà chuyện di động không phải anh ấy tin tưởng cô sao? Đúng không? Đúng chứ! Hay là giờ đánh liều canh bạc này.
“Em đều mang về nhà rồi, thật đấy.” Lúc nói câu này cô cảm thấy tim mình như nhảy lên tận cổ họng, nhưng biểu hiện của cô vẫn rất bình tĩnh.
Anh ngờ vực nhìn cô, một lúc lâu miệng mới bật ra ba chữ, “Nói thật đi.”
Chẳng lẽ làm bất cứ việc gì cũng không trốn khỏi hỏa nhãn kim tinh của anh sao? Cô phải nhận sai sao?
Cô sợ hãi cắn môi, tay ngừng việc thu xếp quần áo, từ từ chậm rãi ngồi xổm xuống bên chân anh, tay kéo kéo ống quần, ngẩng đầu nhìn anh với ánh mắt trông đợi, cộng thêm cả ngữ khí cầu xin, “Anh, em sai rồi.” Cô biết giờ phút này cô phải tỏ ra đáng thương, càng đáng thương sẽ càng dễ được tha thứ.
Đúng là chứng nào tật nấy, anh đang cố kiềm chế nội tâm đang có một ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, cố bình tĩnh hỏi, “Nói đi? Anh sẽ không trách em.”
Cô đứng lên ngay lập tức, lau mồ hôi trên trán, nói, “Là anh nói đấy, anh nói anh sẽ không tránh em, đến lúc đó anh đừng có nổi giận đấy.”
“Ừ.” Anh đáp.
“Quần áo này em đều bán cho bạn bè, em đã cầm tiền mua ít quần áo khác và máy tính xách tay.” Cô nhìn sắc mặt anh trai đột nhiên biến đổi, vội vàng nói tiếp, “Anh nói, anh sẽ không giận, anh đã nói rồi không thể nuốt lời được!!!”
Anh đứng dậy, ấn tay vào trán cô, cố đè nén tức giận nói, “Tô Tiểu Lai, chuyện này anh sẽ không nói thêm nữa. Nhưng em nói đi, sau này còn dám tái phạm không?” Anh quả thực đang rất nhịn, cố nhịn, phải nhịn thôi.
“Không đâu, em thề, em hứa, em đảm bảo đấy.” Cô tuyên bố lời thề son sắc.
******
Mùa hè, thời tiết luôn nóng bức như thế này.
Bầu trời cao vời vợi mang màu xanh nhạt, không một gợn mây, không một cơn gió, trên đỉnh đầu ánh mặt trời còn tỏa rực rỡ, cây cối hai bên đường lặng lẽ đứng đó tỏa bóng râm ít ỏi. Trên con đường lớn rộng mở chỉ thấy hình bóng hai người. Trình Thiếu Phàm kéo chiếc valy nặng trịch đầy đồ đạc đi về phía trước, Tô Tiểu Lai mệt mỏi lê bước theo sau.
Đi mãi đi mãi khoảng cách hai người càng ngày càng xa.
Cách đó không xa, cô nhìn thấy anh đang nhận điện thoại, loáng thoáng nghe được mấy câu đối thoại anh nói, “Hả, thật không?… Sao tớ lại không biết chuyện này?… Được rồi, tớ sẽ nói với con bé.”
Bỗng dưng, anh xoay người, tháo kính râm xuống, nhìn về phía cô hét to, “Tô-Tiểu-Lai!!!”
Cô không hiểu chuyện gì xảy ra, sao anh lại mang cả họ lẫn tên của cô mà gọi thế kia, chẳng lẽ đi chậm một chút cũng bị mắng sao? Cái tên gia trưởng này!! Mặc kệ có chuyện gì xảy ra, cô vẫn ngoan ngoãn chạy nhanh về phía anh, cô còn chưa có thời gian để thở, chưa có thời gian lau mồ hôi, đã chợt nghe thấy giọng nói đầy tức giận của anh, “Em đúng là đã chạy đến công ty Xuyên Thần phỏng vấn, vậy mà không đến tìm anh.”
Đến trang:
Các bạn đang đọc Tiểu Thuyết: Anh, em sai rồi tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15679479