
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 96 - [Tiểu Thuyết] Ánh sao ban ngày
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
Đến trước cửa nhà bà, cửa nhà Tần Mẫn Dữ cũng đang mở toang, cô Dương đang bê thứ gì đó ra ngoài.
“Để cháu giúp một tay, chuyển đi đâu ạ?” Bữa trưa còn chưa ăn nên vẫn còn nhiều thời gian.
Dưới sự chỉ đạo của cô Dương, Thả Hỷ và chú Tần khiêng chiếc tủ tường xuống chỗ họ đã đặt sẵn. Chỗ đó là đường ra vào khu tập thể nên khách tới mua cũng rất dễ quan sát.
“Có bán được nhiều không ạ?” Thả Hỷ cũng không vội lên nhà, cô đứng dưới đường nói chuyện với cô Dương một lát.
“Ờ, hôm qua, cô bán được bàn học, giá sách cũ của Tần Mẫn Dữ rồi.”
Thả Hỷ cũng biết chiếc bàn học và cái giá sách đó. Chúng thường được đặt cạnh nhau. Mặt bàn được làm bằng gỗ hồ đào. Nghe nói là loại gỗ đó rất quý. Giá sách và bàn học đó đều là những đồ vật thân thiết trong nhà cô Dương, vậy mà họ đều bán đi. Thả Hỷ quả thực cũng không ngờ tới điều này. Thả Hỷ và Tần Mẫn Dữ đầu chạm đầu, bò ra trên bàn học để làm bài tập dường như mới là chuyện của ngày hôm qua. Ký ức, nếu không chạm tới thì không phải lúc nào cũng nhớ tới, nhưng những thứ để có thể chạm tới ký ức lại không còn nữa, liệu những ký ức ấy có tìm lại được không?
Bỗng nhiên, một chiếc BMW rất quen dừng ngay trước mặt. Tần Mẫn Dữ bước xuống xe, hướng về phía Thả Hỷ gật đầu chào rồi quay sang nói với mẹ: “Con đã bảo để trưa con về rồi bê xuống, sao bố mẹ lại tự bê vậy?”. “Không phải,” giọng cô Dương có vẻ ấm ức: “Bố mẹ chỉ định bê ra ngoài hành lang để tiện dọn dẹp trong nhà, kết quả là gặp Thả Hỷ, nó bèn giúp bố mẹ khiêng xuống đây.”
“Một mình Thả Hỷ bê á?!” Tần Mẫn Dữ nhìn Thả Hỷ, không nói thêm câu nào nữa.
“Cơm nấu xong rồi, về nhà ăn thôi! Thả Hỷ, cháu cũng về ăn luôn, ở đây không còn việc gì nữa đâu. Nhanh lên, chiều còn phải đi làm nữa.” Chẳng kịp phản ứng gì, cả hai đều bị đẩy lên xe. Thả Hỷ mỉm cười, Tần Mẫn Dữ có một người mẹ tuyệt vời, luôn hết lòng vì con cái, không nỡ để con vất vả, mà chỉ muốn con về được ăn uống ngon miệng hơn.
Cơm canh vẫn ngon như ngày xưa, Thả Hỷ đã ăn hết một bát mà vẫn muốn ăn nữa. Tần Mẫn Dữ giật lấy bát trên tay cô, xới thêm một bát nữa.
“Em không ăn được nhiều như vậy đâu.” Thả Hỷ cảm thấy bối rối, cô quả thực rất muốn ăn nhưng nếu ăn hết hai bát thì chính bản thân cô đã lập được kỷ lục của chính mình rồi.
Tần Mẫn Dữ chẳng nói chẳng rằng, chỉ cầm lấy bát cơm, san bớt một nửa vào bát của mình, “Thế này được chưa?”
Không thể kìm chế được, mắt Thả Hỷ bỗng đỏ lên. Hồi còn học Đại học, khi hai người đi ăn cơm, cô thường lo Tần Mẫn Dữ ăn không đủ no nên thường nhờ anh ăn giúp phần cơm của mình. Lúc ấy, anh cũng thường xuyên hỏi câu này. Thả Hỷ cố gắng hết sức để kìm nén bản thân nhưng rốt cuộc vẫn bị rớt hai giọt nước mắt. Cô vội đón lấy bát cơm, bê lên ăn, lén lấy tay lau nước mắt. Hôm nay sao vậy, sao lại đa cảm như thế này.
Tần Mẫn Dữ vừa buông đũa xuống, Thả Hỷ vội đứng lên thu dọn. Hôm nay không phải là ngày để đối diện với anh, không được rung động nhất thời, tuyệt đối không thể làm điều gì ngốc nghếch. Tần Mẫn Dữ đứng trước cửa nhà bếp, “Cố Thả Hỷ, không phải dọn dẹp nữa, anh có chuyện muốn nói với em.”
Thả Hỷ rất cảnh giác, “Chuyện gì vậy?”
“Lại đây!” Tần Mẫn Dữ nói xong bèn bước về phòng mình trước.
Phòng của anh, giờ đây đang rất bừa bộn. Thả Hỷ đưa mắt nhìn xung quanh, dường như chẳng có chỗ nào để đặt chân cả.
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Ánh sao ban ngày tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15671734