
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 113 - [Truyện Dài] Anh sẽ đợi em trong hồi ức
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
Cậu cúi đầu dứt đám cây cỏ bên chân, đột nhiên nghe thấy Tiểu Căn buồn bực nói: “Ơ, sao bỗng dưng không thấy Thiếu Thành đâu nhỉ?”
Lúc này, đêm lửa trại dưới sự nhiệt tình của người chủ trì Tam Da đã ở cao trào, hết người này đến người khác tham gia. Tuổi trẻ vốn xài không hết tinh lực, tha hồ cười nói và náo động. Tiểu Căn đứng dậy nhìn vòng tròn lớn người đang chuyển động, nhưng Diêu Khởi Vân lại theo bản năng nhìn về chỗ không có người nhất. Quả nhiên, cách đó không xa có một bóng hình cô đơn đang đi xa khỏi đám người, tập tễnh đi về phía rừng tối đen.
Ban ngày, bóng mát của rừng cây rất khoan khoái, sắc xanh khiến người ta dễ chịu, nhưng ai cũng biết bóng đêm thường giấu điều gì đó rất nguy hiểm. Diêu Khởi Vân tâm tình suy sụp, mình còn lo chưa xong, vốn định bảo Tiểu Căn đi xem nhưng Tiểu Căn vốn ít cơ bắp lại vẫn đang ngửa cổ không biết nên đi đâu tìm. Cậu đành bực bội ném đám cỏ trên tay, vội vàng đuổi theo cái bóng kia.
Diêu Khởi Vân đuổi kịp Đàm Thiếu Thành ở ven rừng, ngăn cô lại.
“Em muốn làm gì? Đây là nơi dã ngoại, lẽ nào em không biết buổi tối đi lại lung tung rất nguy hiểm hay sao?”
Đàm Thiếu Thành lặng im chảy nước mắt: “Anh đừng quản em.”
Cô không biết vì sao Diêu Khởi Vân vốn luôn lịch sự khách khí lại lần đầu tiên nặng lời như vậy: “Em cho rằng anh quản em? Anh quản chính mình còn không được đây này. Nhưng có chuyện gì xảy ra đến mức mạo hiểm tính mạng thì sao? Nếu em xảy ra chuyện gì, bao nhiêu người ở đây đều phải chịu trách nhiệm đấy.”
Nước mắt Đàm Thiếu Thành càng chảy dữ dội, ôm lấy thắt lưng mình khóc lóc: “Ai quan tâm em chứ? Em thì sao nào? Em biết, em vừa quê mùa vừa ngu ngốc, giống như quái vật, không ai coi trọng em cả!”
“Em muốn người khác coi trọng em, vậy trước tiên em phải coi trọng chính mình đã!” Diêu Khởi Vân lớn giọng nói với cô, nói xong, cậu cúi thấp đầu, giống như lặp lại với chính mình: “Không sai, em phải coi trọng chính mình đã. Danh dự là do chính mình tạo ra, giống như bộ quần áo cuối cùng trên người, người khác không hẳn muốn biết dưới lớp quần áo kia là cái gì. Nếu tự em chủ động lột ra, thì trên người em thật sự không còn gì nữa cả.”
Cậu nói xong liền chỉ về phía đám người đang huyên náo kia: “Anh muốn trở về rồi, em nghĩ thế nào thì tuỳ em. Tiểu Căn vẫn đang đi tìm em, cậu ấy rất lo lắng cho em đấy.”
Sau đó, cậu ngoảnh đầu quay về, bỏ lại Đàm Thiếu Thành vẫn đẫm lệ. Một lúc sau, cậu nghe thấy tiếng bước chân đi theo mình, tiếng kia nặng nề và chậm chạp.
“Có phải chân vẫn đau không?” Cậu hỏi Đàm Thiếu Thành vẫn đang do dự cùng cậu đi về phía ánh sáng kia.
Đàm Thiếu Thành lắc đầu, cố gắng để mỗi bước chân đi giống như bình thường, nhưng vì nhịn đau mà hai hàng lông mày cau có lại một chút.
Diêu Khởi Vân thở dài, dừng lại nói: “Nhấc chân em lên để anh xem nào.”
Đầu tiên cô không động đậy, nhưng sau đó thấy cậu lặng lẽ chờ đợi liền chậm rãi kéo chân từ trong giày ra. Lòng bàn chân bị quấn băng không biết từ khi nào đã chảy máu.
“Chân của em đã như vậy rồi, lúc trước sao lại cậy mình khoẻ tham gia trò chơi làm gì chứ?”
Đàm Thiếu Thành cười khổ: “Không biết anh có tin hay không, sau khi nhận được lời mời tham gia trại hè lần này, em giống như Alice ở xứ sở thần tiên ấy; rất nhiều người, rất nhiều vật đều lạ lẫm, em vừa thích thú vừa lúng túng, không biết nên làm thế nào. Em muốn nhanh hoà nhập với nơi này nên miễn cưỡng buộc mình phải dũng cảm lên một chút; có thể biết thêm nhiều người, tham gia nhiều hoạt động là có thể giống họ rồi. Kết quả rõ ràng lại trở thành trò hề. Không giống là không giống, khi người khác học piano thì em đang chăn bò nhặt củi, sao em lại phải lừa chính mình thế chứ.” Cô nói xong liền lau nước mắt trên mặt: “Anh nói rất đúng, em không được phép không coi trọng chính bản thân mình. Cứ coi như em không giống người khác thì cũng phải mạnh hơn người khác.”
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Truyện Dài] Anh sẽ đợi em trong hồi ức tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15700378