
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 36 - [Truyện Hay] Bao Nhiêu Cũng Không Đủ
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
Hết nói nổi với Dũng, mình gọi tính tiền rồi bà đứa dựa vào vai nhau mà đi về. Trên đường về mình thấy ghen tị với hai thằng bạn. Ít ra lúc này chúng no vẫn có người để gặp, để nói chuyện hay để chửi nhau cũng được. Còn mình thì cảm thấy trống trải, thời gian trôi qua vô nghĩa kinh khủng. Có lẽ khi ai đó đã yêu thi đều biết cái cảm giác này. 5 năm ngày không được gặp Linh và nghe em nói, thì mình bắt đầu có những dấu hiệu chẳng lành như nhai cơm như nhai rạ, đi học muộn mà chẳng gọi điện nhờ bạn điểm danh hộ hay xe hết xăng khi đến trạm xăng mà không cần đổ.
Về đến nhà cũng gần 11 giờ đêm rồi. Bố Gấu to và mẹ Gấu con chắc đang cáu tiết lắm đây. Bố lại chuẩn bị bê nguyên cái bài diễn văn “Mày không ngủ sớm để mai đi học thì làm gì có tương lai” để nhồi vào sọ mình đây. Đang khi xuống xe tắt máy thì mình nhận ra người đang lần quẩn ngay trước cửa nhà chính là Linh.
Đúng là Linh rồi. Riêng cái kiểu thời trang hơn thời tiết của em thì không lẫn vào đâu được. Linh mặc quần jean rách lỗ chỗ cùng với áo phông dài tay trong khi nhiệt độ chỉ là 16, 17 độ. Trông Linh tái mét và co rúm lại vì lạnh
- Có phải Linh dở hơi mùa đông thì mặc quần áo mùa hè không đấy? - Mình xuống xe, tiến về phía em hỏi. Chính mình cũng không tin người đang đứng trước mặt là Linh.
- Anh cứ thử đi xe khách từ Sài Gòn về Hà Nội nhồi nhét người như chở lợn xem. Linh cáu kỉnh đáp. Đúng là em đang bốc mùi khá nặng mũi.
- Em như vừa mới bước từ chuồng lợn ra ấy. Thế tại sao lại cắt đứt liên lạc với anh trong mấy ngày thế?
Linh nhìn mình mỉm cười, thở dài nói.
- Chuyện dài lắm, tìm nơi nào cho ấm rồi nói chuyện sau.
- Ừ, anh phải cho em biết tay vì cái tội “dài lắm” của em mới được.
Nói rồi mình giang tay ôm chặt lấy Linh, ôm cả ba lô to uỵnh mà Linh đang đeo. Mặt chạm mặt, má kề má. Dù cho lúc này Linh có phản ứng hay toang toác cái mồm thì anh cũng sẽ không buông em ra đâu! Nhưng Linh không làm như vậy, ban đầu em hơi ngạc nhiên khi mình biểu lộ cảm xúc ra như thế. Tuy nhiên sau một lúc thì em cũng ôm ngang eo mình, vỗ vỗ vào lưng dịu dàng nói.
- Được rồi, tôi đã về đây mà. Anh đừng có khóc nhè vì nhớ tôi đấy nhé.
- Ai thèm nhớ em, chỉ là lợi dụng một lúc thôi.
- Nói dối, anh rất, rất, rất nhớ tôi thì có.
- Ừ, thì làm sao.
- Có đấy, vì tôi cũng nhớ anh mà. Tại ai mà tôi phải bán vé máy bay đi để mua vé xe khách hạng bét, chịu đựng ba ngày để về đây đấy - Linh hãnh diện đáp.
- Anh yêu em lắm, Gấu mông to ạ!
- Anh không có cách nào để nói tử tế với em à? Em chưa yêu nhưng bắt đầu từ bây giờ em đã để ý đến anh rồi.
Thời gian như ngừng trôi khi tận tai mình nghe Linh nói như vậy. Mình buông em ra rồi nhìn thẳng vào mắt em để kiếm chứng. Em không nói đùa giống như việc em đã xuất hiện ở đây.
- Lạnh quá! Sao lại không ôm em nữa vậy. Á… đồ lợi dụng, đồ dê xồm.
Mình cởi áo ngoài khoác lên Linh rồi nhân lúc Linh không để ý, mình cúi xuống hôn choét vào cái mỏ đáng yêu của em. Dù cho sau đó mình đã phải trả một cái giá không nhỏ. Nhưng có là gì khi em quay trở lại. Có lẽ lời mình nói trước đây đã thành sự thật. Một lần tận tay nấu xong một bữa cơm mà Linh ăn ngon lành, mình đã phán một câu như đúng rồi là “Anh nghĩ em sẽ không thể thiếu sống anh được nữa rồi”. Lúc đó Linh chỉ nhún vai cho qua, vì có lẽ khi ấy ở trong em mình vẫn chưa là gì cả.
- Cho em ngủ ở nhà anh một đêm nhé, cứ bảo là bạn từ Sài Gòn ra chơi. Bố mẹ anh mà thấy em ăn mặc như thế này và pha thêm một vài câu Nam bộ thì thể nào cũng tin
- Sao không về nhà em
- Bố em thay khóa rồi.
- Được rồi, nếu bố mẹ anh mà từ chối thì dù có chuyện gì xảy ra thì đêm nay anh sẽ ở cạnh em ở bất cứ đâu em tới.
Mình đáp lại đầy chắc chắn cứ như đinh đóng cột. Linh nhìn mình mỉm cười, rồi giống như cách mình đã làm. Em nhìn thẳng vào mắt để chứng thực điều đó. Em gật đầu hài lòng vì biết mình không hề nói dối. Vậy là ánh sáng cuối cùng đã trở lại với vùng đất đang chết dần trong mình rồi.
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Truyện Hay] Bao Nhiêu Cũng Không Đủ tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15709786