Hoài An cất điện thoại rồi thở dài. Bỗng âm báo tin nhắn vang lên, chữ KEY to đùng giữa màn hình làm cô bé vui sướng đến tột cùng.
“Cũng khá rồi!”
“Cảm ơn anh!”
Send....
“Why? Anh có làm gì đâu?”
“Vì đã trả lời tin nhắn của em”
Send...
Ở một nơi nào đó, có một cô gái đang thích thú với những mộng mơ của tuổi mới lớn, trên tay cô bé, một nhành hoa sữa trắng tin khôi đang lay động nhẹ dưới ánh nắng chiều.
Và cũng một nơi nào đó, một chàng trai sững sốt nhưng rồi cùng thản nhiên để một nét vui thoáng qua khuôn mặt. Trên môi cậu xuất hiện một nụ cười.
=========================
Nó và Lâm Duy bước chân vào nhà cũng là lúc ánh nắng tắt hẳn ở phía tây chân trời.
- Chào ông! Chào pama ạ! – Cả hai đồng thanh.
- Chào hai cháu! Vui chứ? – Ông nội ân cần hỏi.
- Vâng. – Cùng cười trừ rồi cùng bước về phòng.
Nó mệt lử và nằm bẹp ra giường.
- Ôi chiếc giường yêu quý, tau đã nhớ mày đến chừng nào! – Nó rên rỉ rồi chìm luôn và giấc ngủ ngon lành.
Một tuần quá ngắn ngủi cho những cảm giác hạnh phúc đã trôi qua, những chuỗi ngày mới lại bắt đầu và bắt đầu từ một giấc ngủ, một giấc mơ, mơ về một cánh đồng lau trắng xóa....
===============================
- Em muốn anh giúp một việc! – Hoài An từ đâu chạy đến níu tay Key.
- Việc gì? – Cậu bất đắc dĩ đáp lại.
- Đứng yên! – Nói rồi, cô bé nhướn người và nghiêng đầu, cười thật tươi bên cạnh Key.
“Tách”
Ánh sáng nhỏ xoẹt qua khuôn mặt ngơ ngác của cậu.
- Cảm ơn nha! Anh rất ăn ảnh đấy! – Hoài An nói rồi vẫy chào tạm biệt và bước đi.
*~*~*
12h30.
Trăng có lẽ ko ngủ được, vẫn sáng vằng vặc . Hoài An cũng vậy, cô bé khẽ cười nhìn ngắm ông trăng trên cao, tay mân mê chiếc điện thoại màu trắng xinh.
Bất giác, những ngón tay chạm nhẹ vào bàn phím điện thoại.
“Đang gọi Key”
-
- Ko, chỉ muốn nghe thấy giọng anh thôi. – Hoài An cười.
-
- Anh.
- <.....>
- Chúc ngủ ngon!
Tút...tút...tút.....
Cô bé thở dốc, khuôn mặt đượm nét buồn.
Ko biết từ bao giờ, trạng thái này lại đến với cô bé như một người bạn, người bạn đó luôn gõ cửa ngay cả trong những giấc mơ....
=============================
Đầu đông những ngày có nắng, có gió, trên chiếc xe màu xanh dương quen thuộc, khoảng không im lặng vẫn khéo dài.
- Hân Hân, điện thoại kìa! – Thiên Bảo nhắc khẽ.
- Umk! – Hân Hân gạt bỏ những suy nghĩ trong đầu, vớ lấy chiếc điện thoại.
- Anh Jun? Có chuyện gì vậy ạ? – Hân Hân nhỏ nhẹ.
- - Jun lên giọng. Chịu hết nổi với anh chàng này, ai cũng “em gái yêu”.
- Stop! Anh muốn nhờ vả gì hả? Ko cần phải tâng bốc vậy đâu, em vốn tốt bụng rồi nên anh có nói cũng ko thay đổi được gì đâu ạ! – Hân Hân cười vang, ko để ý một ánh mắt nhìn cô khó chịu.
-
- Em lớn rồi anh ạ! Hì!
-
- &*^$%&. OK?
-
- Thôi được rồi! Em cũng yêu anh mà! – Hân Hân trêu nhưng trò đùa hơi quá trớn rồi thì phải. Bằng chứng là khuôn mặt ai đó đã đỏ bừng bừng bên cạnh cô.
Càng ngày Hân Hân càng ko hiểu ông anh Jun này. Chằng biết trong lòng nghĩ gì nữa nhưng mà thôi, giúp thì giúp cho trót. Nó khẽ cười rồi cất điện thoại vào túi.
Ghé thăm Fanpage của Likevn 
Admin[OFF]
Likevn