- Cô định chê tôi không có tài băng bó hả? Thôi khỏi chê, tôi biết rồi! – Cậu vươn vai.
- Ý tôi không phải vậy. Cậu là vị bác sĩ tuyệt nhất trên đời! – Dường như thuốc sát trùng không những làm dịu cơn đau hình thể mà trái tim rát bỏng của nó cũng đã dịu đi phần nào.
Nó cười tươi rói trong ánh bình minh....
==========================
Quay trở lại với Lam Bình, cô nhóc vừa hát vừa nhảy cà chơng trên hành lang thì nhìn thấy một tên không rõ tên nào đang trầm tư suy nghĩ ở một góc khuất của dãy hành lang. Không hiểu sao, nó lại bước đến đó vì cho rằng cảnh này ngàn năm mới có một, phải hỏi tên và đăng tên cậu ta lên bảng vàng. Hiếm có tên con trai nào lại... lãng xẹt, ý nhầm lãng mạn như vậy! Hì!
Nó bước tới, ngắm nghía cái gương mặt suy tư kia và bất ngờ nhận ra người quen.
- Cô nhìn gì? – Tên con trai bực mình hỏi khi thấy người ta đang nhìn mình chằm chặp.
- Nhìn anh! – Nó thản nhiên.
- Là cô sao? – Anh chàng nhíu mày.
- Thế không phải là tôi thì là ai? – Lần này đến lượt nó...nhíu mày.
- Khùng! – Không hiểu sao hôm nay Thiên Minh lại trở về với cái vẻ lạnh lùng vốn sẵn và tàn ác có thừa.
- Uk, anh nói chuyện với đồ khùng, bộ anh cũng...khùng luôn hả? – Nó nhìn Thiên Min vẻ thăm dò.
“If you wander off too far, my love will get you home. If you follow the wrong star, my love will get you home....”
Điện thoại nó rung lên...
- Alo!
-
- Uk! Tôi chỉ sợ anh bận chơi thôi!
-
- Đồ bất lịch sự! – Nó lầm bầm.
Thiên Minh nãy giờ đứng nghe nó nói chẳng hiểu gì cả (làm sao hiểu được) nhưng có một điều cậu thắc mắc.
- Điện thoại này...của ai vậy? – Thiên Minh hỏi và hình như câu hỏi này cũng đã khiến cậu hiện hữu với một Thiên Minh hoàn toàn khác.... “tiêu xài” nhiều từ ngữ hơn.
- Chứ anh nghĩ tôi có thể cầm được điện thoại của ai ngoài mình? – Nó trố mắt nhìn Thiên Minh.
- Nhưng hình như nó không giống cái tôi mua cho cô.
- Ai bảo anh là nó là của anh mua cho tôi? – Lại hỏi ngược lại người khác, cái tật mãi không chừa.
- Chứ cái tôi mua đâu?
- Ban tặng cho đất rồi. – nó nói một câu khó hiểu mà đúng là Thiên Minh không hiểu thật.
- Là sao? – Mắt tròn xoe.
- Anh nghĩ cái điện thoại ném từ tầng 16 xuống thì nó sẽ như thế nào?
Thiên Minh có vẻ hơi giận vì ngỡ rằng nó xem thường cậu nhưng vẫn uk uk cho qua chuyện. Dù sao thì chuyện đó cũng chẳng liên quan gì đến cậu, cớ sao phải quan tâm.
- Lam Bình nè! Cô với Lâm duy ý....hai người có quan hệ gì vậy? – Thiên Minh tò mò.
Nó vừa định nói hớ điều gì đó nhưng nghĩ đến cái bản hợp đồng quái quỷ nên thôi. Ngó Thiên Minh một cái, nó trả lời dứt khoát:
- Ba mẹ anh ta là ba mẹ nuôi của tôi. – Không biết lấy đâu ra cái quan hệ hay ghê ta???
- Vậy hả? – Thiên Minh hỏi lại như không tin vào tai mình.
- Có gì không? – Nó nhìn bộ dạng Thiên Minh, khó hiểu.
- Không, chỉ thắc mắc thôi! – Cậu cười.
“Sao mình lại cảm thấy vui khi cô ta nói vậy nhỉ? Thích con nhỏ đó sao? Nhưng sao lại là con nhỏ đó? Mới gặp nó có mấy ngày thôi mà, mình chúa ghét con gái. Không phải đâu, mình chỉ vui thay cho Thiên Kỳ vì người yêu không ngoại tình thôi mà. Đúng vậy, chỉ vui vì thế thôi!!!” Thiên Minh cố biện minh ngay cả trong suy nghĩ.
Buổi chiều đến nhanh chóng và nhẹ nhàng...
- Này, tên chồng hắc ám kia! – Nó gọi với khi vừa thấy bóng Lâm Duy thấp thoáng.
- Cô vừa gọi tôi là gì? – Lâm Duy quay lại hỏi.
- Tên chồng.....
Ghé thăm Fanpage của Likevn 
Admin[OFF]
Likevn
