Nếu... nếu nó không có hôn ước với cậu, không phải là con nhỏ mà ông chọn và nếu... nếu cậu gặp nó trước cả Thiên Kỳ thì liệu có phải cậu sẽ yêu nó không?
Lâm Duy nhếch mép vì suy nghĩ điên rồ của mình. Cậu đã hứa là sẽ ở cạnh Thiên Kỳ, cậu đã hứa sẽ chăm sóc và bảo vệ cô gái đó, vậy mà giờ đây, trong tim cậu, trong mắt cậu lại là hình ảnh của một cô gái khác.
Có một điều mà chính Lâm Duy cũng không thể lí giải nổi rằng cậu không hề hối hận với quyết định của mình và nếu thời gian có quay lại một lần nữa, cậu vẫn sẽ làm như vậy, sẽ nói như vậy và vẫn ước ao được mãi như vậy...
- Anh sẽ làm thế thật sao? – Nó đưa tay ngắt những cây cỏ non dưới đất và hỏi.
Lâm Duy nhìn nó rồi bật cười.
- Cô không trách tôi vì tự ý quyết định chứ? – Lâm Duy cười chua chát vì nghĩ rằng nó không muốn sẽ kết hôn vào hai ngày nữa hoặc chí ít là không muốn kết hôn với cậu.
- Không, tùy thôi – Nó định nói gì nhỉ? “Bởi tôi cũng muốn vậy và tôi thích anh”. Nhưng nó đã không nói vậy, nó hươ hươ mấy gọng cỏ trước mặt, mỉm cười tinh nghịch – Thời gian là bao lâu?
- Thời gian? – Lâm Duy thắc mắc.
- Không lẽ anh muốn sống với tôi suốt đời. Nếu tôi nhớ không nhầm thì anh còn có một cô người yêu và chúng ta... chúng ta còn có bản hợp đồng ba tháng – Nó ậm ự.
Ừ nhỉ? Cậu đã suýt quên đi chuyện này, quên mất rằng còn có Thiên Kỳ và hợp đồng sống chung ba tháng. Vậy mà cậu lại nghĩ rằng cưới nó và sống cả đời như vậy cơ đấy. Có lẽ nó không muốn vì nó chẳng thích cậu.
- Umk... Hãy làm vợ tôi cho đến khi hợp đồng kết thúc. Cô hài lòng chứ? – Lâm Duy chậm rãi.
Ý gì đây? – Nó nhủ thầm – Vế đầu thì được rồi nhưng “Cô hài lòng chứ?” là sao? Nó thở dài.
- Ngủ thôi! – Lâm Duy ngã người ra phía bãi cỏ rồi nói như ra lệnh cho nó.
- Ngủ? – Nó nhìn quanh.
- Sao? Không được à? Hay cô không thích nằm trên cỏ? – Lâm Duy nhăn mặt.
- Không không. – Nó xua tay rồi nằm luôn xuống đám cỏ mát rượi. Cỏ cọ xát vào người, cảm giác này thật tuyệt nhưng hơi tối.... mà nó thì lại rất sợ bóng tối.
- Vậy lễ cưới thì sao? – Nó hỏi để xua đi cái cảm giác sợ hãi này.
- Cô ko cần lo, chỉ tin và nghe theo tôi, hiểu không? – Lâm Duy đáp, mắt vẫn nhắm.
- Umk... – Tiếng đáp của nó lọt thỏm vào không gian.
Một lát sau, nó vẫn mở mặt trừng trừng.
- Sao cô không ngủ? – Lâm Duy quay sang nhìn nó, hai tay nó chắp trước ngực cầu nguyện.
Nó không đáp và nó... khóc. Nó sợ lắm, nó sợ nếu nhắm mắt lại, nó sẽ lại mơ, nó sẽ lại bị kéo vào những cơn ác mộng không bao giờ dứt.
- Có chuyện gì vậy? – Lâm Duy bắt đầu lo.
Nó lắc đầu, nước mắt bắt đầu dàn giụa. Không hiểu sao lúc ở trong bóng tối, nước mắt nó cứ rơi.
- Cô không tin tôi? Ở cạnh tôi làm cô sợ đến vậy sao? – Lâm Duy tức giận với suy đoán của mình và đứng thằng dậy toan bước đi.
- Đừng đi mà! Xin đừng để tôi một mình! – Nó vừa khóc vừa níu tay cậu. Nó sợ cậu cũng sẽ giống như họ, cũng sẽ bỏ nó mà đi trong một không gian tràn đầy màu đen với sự cai quản của Chúa tể bóng đêm.
Cậu quỳ xuống và ôm lấy nó. Hành động kỳ quặc của Lâm Duy chỉ làm mình cậu để tâm vì chẳng có lí gì phải làm vậy cả. Nó vẫn khóc nhưng đã đỡ hơn vì cậu vẫn bên nó mà!!!
- Họ đi rồi... họ bỏ rơi tôi... họ không cần tôi... họ đi trong đêm, lúc đó tối lắm. Họ đi trên cao... lúc đó cao lắm, choáng lắm!!! – Những câu nói ngắt quãng của nó bị cắt bởi những tiếng nấc nhưng Lâm Duy lại chẳng nghe thiếu câu nào.
Ghé thăm Fanpage của Likevn 
Admin[OFF]
Likevn