
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 158 - [Tiểu Thuyết] Động Phòng Hoa Trúc Sát Vách (Full)
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
“Cậu thấy ai đẹp trai hơn? Tại sao tớ lại không thấy chứ?”
“Đúng là đứng ở hành lang mà, vô cùng đẹp trai, cực kì lạnh lùng, so với thư kí Ấn còn lạnh lùng hơn…” một cô y tá khác có vẻ mặt phơi phới nói: “Ánh mắt kia a…”
Bạc Băng không biết nên nói gì vào lúc này nữa.
Chứng kiến nhiều cảnh sinh ly tử biệt khiến cho những người ở đây dần trở bên chai sạn, có lẽ qua một thời gian nữa cô cũng sẽ như vậy, cho nên cô không muốn trách móc ai hết.
“Thật không? Tớ bận việc gấp bên trong.” Một cô y tá nói.
Một cô y tá khác vừa đi đưa thuốc trở về, vừa nghe đến đề tài này, lập tức tham gia: “Các cậu đang nói đến người đàn ông đứng ở cửa phòng bệnh số bảy phải không? Rất có ngoại hình nha, anh ta không phải đồng nghiệp của bệnh nhân sao?”
“Không phải, anh ta đến tìm…”
Cô y tá chỉ nói được một nửa thì nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của Bạc Băng, lập tức ngừng chủ đề đang bàn tán lại, nói: “Bác sĩ Bạc.”
“Ừm.” Bạc Băng gật đầu, cố gắng để cho giọng nói của mình thật bình tĩnh: “Không có giao ban sao?”
“Một lát nữa sẽ giao ban ạ.”
Cô y tá do dự một chút, dường như có gì muốn hỏi cô, nhưng lại ngượng ngùng không mở miệng.
Suốt cả đêm Bạc Băng không ngủ được, đầu óc cô cứ choáng váng khó chịu, cũng chẳng có tâm trạng để nói chuyện phiếm với mọi người. Thế nên cô vội vàng thay quần áo rồi bước ra khỏi cổng bệnh viện.
Ngực Bạc Băng bỗng nghẹn lại như thiếu dưỡng khí. Cô rất muốn khóc, thật sự rất muốn được khóc lớn lên một lần nhưng lại không thể nào khóc được… Ba năm, kể từ ngày cô rời khỏi Osaka, cô vẫn không khóc được.
Bạc Băng ngồi vào trong xe, hạ cửa xe xuống, cố gắng hít hít thở, muốn để khí oxy làm lòng cô trở nên bình thản hơn.
Vốn chỉ định tựa lưng vào ghế ngồi nghỉ ngơi một lát, nhưng khi vừa nhắm mắt lại cô đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Trong mộng, có một người mạnh mẽ nắm lấy cổ tay cô, cô nhìn không rõ mặt người đó, chỉ có thể nghe thấy một âm thanh vụn vặt gọi cô: “Nha đầu… Nha đầu…”
Bạc Băng khó chịu đến mức tay cô run rẩy, muốn vùng vẫy thoát khỏi, nhưng lại không thể động đậy được.
Sự tủi thân cùng với buồn bực tích tụ bấy lâu nay, dồn nén đến cực độ, thật sự cần được trút ra tất cả, thế là Bạc Băng khóc. Từng giọt nước mắt như đê vỡ rơi xuống, những buồn bực trong lòng đều được trút hết ra bên ngoài.
Sau khi tỉnh lại, cô giơ tay sờ vào đôi mắt đang ướt át của mình, chiếc nhẫn đính hôn lạnh lẽo suýt chút nữa đã làm tổn thương đến mắt cô.
Bạc Băng lại sờ sờ trên cổ tay của mình, nơi bệnh nhân đã nắm chặt lúc nãy đã gây ra một vết bầm tím…
Đột nhiên cô nhớ đến một việc rất quan trọng.
Hai tuần trước, có một người nhà bệnh nhân trong lúc không kiềm chế được cảm xúc, đã đẩy cô ngã. Đồng hồ của cô va vào thanh sắt, mặt đồng hồ vỡ nát.
Bạc Băng đem đồng hồ đến cửa hàng để sửa, chủ cửa hàng nói là linh kiện đồng hồ bị va chạm mạnh nên hỏng rồi. Họ không có linh kiện để thay, bảo cô nên tìm đến cửa hàng chuyên mua bán đồng hồ thương hiệu Hải Âu để sửa. Sau đó, cô đem đồng hồ đến cửa hàng chuyên kinh doanh nhãn hiệu Hải Âu, nhân viên cửa hàng vừa nhìn thấy chiếc đồng hồ lại tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc, có vẻ như loại đồng hồ này họ chưa từng bán qua vậy.
Bạc Băng nói chiếc đồng hồ này đối với cô rất quan trọng, chỉ cần có thể sửa được thì bao nhiêu tiền cô cũng chấp nhận.
Nhân viên cửa hàng gọi điện thoại hỏi công xưởng. Người làm trong công xưởng nói cần giữ lại để xem xét, nhân viên cửa hàng hẹn cô nửa tháng sau đến lấy. Nhớ đến chiếc đồng hồ đó, Bạc Băng không thể chần chờ thêm được nữa, cô vội vàng lái xe đến cửa hàng sửa chữa.
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Động Phòng Hoa Trúc Sát Vách (Full) tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15680023