Pair of Vintage Old School Fru
======Quảng Cáo======
newGhé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
newTruyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
======Quảng Cáo======
newGhé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
newTruyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^

Trang 178 - [Tiểu Thuyết] Động Phòng Hoa Trúc Sát Vách (Full)



Ấn Chung Thiêm nghe vậy, cúi đầu kéo tay áo sơ mi đang được xắn lên nhiều lớp của anh xuống, chỉnh lại cổ tay áo, lại kéo thẳng vạt áo sơ mi dang dính bẩn, cẩn thận kiểm tra lại nhiều lần. Dường như đang khinh thường chính mình, và cũng lo sợ người khác khinh thường mình. Ấn Chung Thiêm không phải là một người đàn ông chưa gặp qua những mặt trái của xã hội, anh ấy đã từng tham dự không ít những buổi tiệc xã giao, rất nhiều trường hợp Ấn Chung Thiêm đều có thể ứng phó một cách thành thạo. Nhưng hôm nay anh ấy lại hoàn toàn mất đi sự tự tin, không biết là do vụ thẩm vấn trong những ngày qua đã khiến anh ấy sa sút, hay là do khí thế bức người của Diệp Chính Thần.

Gọi thức ăn xong, quản lí châm trà cho cả ba người, sau đó cúi người lui ra ngoài, hai tay khép kín cửa lại.

Bạc Băng giúp Ấn Chung Thiêm sửa sang một chút phía sau cổ áo sơ mi: “Anh gầy hơn rồi, thời gian qua chắc anh vất vả lắm.”

Ấn Chung Thiêm gượng cười, nhìn về phía Diệp Chính Thần: “May mắn nhờ có Tham mưu Diệp giúp đỡ, nên tôi mới có thể được thả nhanh như vậy.”

“Anh không cần cảm ơn tôi.” Diệp Chính Thần tựa lưng vào ghế ngồi, nói một câu mang ý nghĩa vô cùng sâu xa: “Bạc Băng đã thay anh cám ơn tôi rồi.”

Bạc Băng hoảng hốt, sợ đến mức trái tim cô co rút liên hồi, cô sợ câu nói kế tiếp của anh sẽ làm người khác kinh sợ, vội vàng tranh lời: “Đúng vậy, em đã nói rất nhiều lời cảm ơn rồi.”

Không đợi Ấn Chung Thiêm mở miệng, Diệp Chính Thần thuận miệng nói tiếp: “Bạc Băng rất khách sáo, cứ khách khí với tôi. Thực ra, chỉ cần cô ấy mở lời muốn tôi giúp đỡ, tôi nhất định sẽ không từ chối, tôi cầu còn không được.”

Khách sáo gì chứ, cái gì mà cầu còn không được, chẳng lẽ chuyện cô làm ở phòng tổng thống, là do chính cô tự mình đa tình! Bạc Băng hít vào, cố gắng nhẫn nhịn để không tranh cãi với anh, vẻ mặt tươi cười: “Đúng vậy, Tham mưu Diệp luôn luôn giúp đỡ người khác mà không cần báo đáp.”

Ấn Chung Thiêm đương nhiên không nhận ra sự khách sáo giả tạo hiện tại của cô và Diệp Chính Thần, kéo tay Bạc Băng, hỏi cô: “Tiểu Băng! Em và Tham mưu Diệp đã quen biết trước đó rồi à? Tại sao anh chưa từng nghe em đề cập đến?”

“…” Thân thể Bạc Băng run nhẹ, cô thay đổi tư thế ngồi.

Cô không biết vì sao hôm nay Ấn Chung Thiêm lại hỏi như vậy, càng không biết nên trả lời như thế nào.

Thật ra, câu hỏi này của Ấn Chung Thiêm hoàn toàn không nể mặt người khác, nếu đổi lại là trước kia, anh ấy sẽ nói: Thường nghe Tiểu Băng nhắc đến anh…

Sau đó sẽ lén lút hỏi cô: Hai người quen nhau khi nào, làm sao có thể quen biết nhau?

Diệp Chính Thần thấy Bạc Băng khó xử, chủ động thay cô trả lời: “Chúng tôi quen biết khi còn ở Nhật Bản, đã nhiều năm rồi không liên lạc. Nếu không phải vì nhờ tôi giúp anh, chỉ e rằng cô ấy đã sớm quên vị sư huynh này rồi.”

Diệp Chính Thần cố ý nhấn mạnh hai chữ ‘Sư huynh’ nghe qua có phần chói tai.

Ánh mắt Ấn Chung Thiêm liền trầm xuống, dụng tâm đánh giá Diệp Chính Thần, anh ấy như rơi vào sự suy tư thật lâu. Thấy không khí ngày càng kỳ lạ, Bạc Băng không thể không tìm cách điều hòa lại một chút, cô nở nụ cười và nói: “Làm sao có thể quên được? Năm đó sư huynh và sư tẩu giúp đỡ em nhiều như vậy, cho dù em có bị mất trí nhớ, vẫn phải khắc sâu vào lòng.”

Dường như Bạc Băng đã không điều hòa bầu không khí đúng cách, cô dùng lời nói như thế để điều hòa chỉ càng làm cho không khí nhanh chóng trở thành ngọn lửa bắn ra tứ phía.

Diệp Chính Thần giương giương đôi mày tự đắc, cười giả dối đến mức không thể nào giả dối hơn được nữa: “Đáng tiếc là năm đó em đi quá vội, không cho anh một cơ hội đi tiễn, hay nói cách khác, anh đã nuối tiếc rất lâu, sau đó còn thường xuyên nói với sư tẩu của em rằng: Con bé nha đầu nói đi là đi, thật sự là làm cho người ta lo lắng… Nhất là, cô ấy vẫn còn thiếu anh học phí dạy kèm hai mươi chín chương, cũng không biết đến khi nào mới có thể trả cho anh.”
Đến trang:
 

Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Động Phòng Hoa Trúc Sát Vách (Full) tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite

View: 15678985
›› [Tự Truyện] Em,Cô ấy và....chúng ta!
• 2013-01-02 / 16:10:37

Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé

  Game:

   Game mobile miễn phí  |  Game android hay | Game dien thoai

  Phần Mềm

   Giao Diện Điện Thoại  |  Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại

  Thế giới Truyện

   Truyen nguoi lon  |  Truyen tinh yeu  | Truyện cười  | Truyện ma  | Đọc truyện hay  | Tieu thuyet tinh yeu

 

Thống Kê Hệ Thống Site

Giới Thiệu | Liên Hệ | Quảng Cáo |  Tìm chúng tôi trên Google+

Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé

  Game:

   Game mobile miễn phí  |  Game android hay | Game dien thoai

  Phần Mềm

   Giao Diện Điện Thoại  |  Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại

  Thế giới Truyện

   Truyen nguoi lon  |  Truyen tinh yeu  | Truyện cười  | Truyện ma  | Đọc truyện hay  | Tieu thuyet tinh yeu

 

Thống Kê Hệ Thống Site

Giới Thiệu | Liên Hệ | Quảng Cáo |  Tìm chúng tôi trên Google+

Cùng tải những game mobile online hay, ung dung chibi cho điện thoại tại WapGame24h