
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 182 - [Tiểu Thuyết] Động Phòng Hoa Trúc Sát Vách (Full)
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
Bạc Băng cảm thấy buồn cười, cũng cảm thấy hai mắt mình đang đau buốt.
Hai mươi tư giờ… Trong ba ngày qua anh làm sao có thể sắp xếp để có được hai mươi tư giờ rảnh rỗi để tìm tư liệu cho cô kia chứ?
Bạc Băng nhớ lại gương mặt mệt mỏi của anh vào hôm qua.
Điện thoại trong tay vang lên, màn hình hiện lên số của Diệp Chính Thần.
Bạc Băng nhìn thoáng qua dãy số trên màn hình, tim cô trở nên yếu mềm, cô nhận cuộc gọi.
“Chưa ngủ à?” Anh hỏi.
“Vâng. Vừa đọc xong thư điện tử của anh.”
“Anh biết.” Trong điện thoại, giọng nói của Diệp Chính Thần vô cùng nhẹ nhàng: “Lúc anh gửi thư có cài đặt âm báo khi em mở thư.”
Hơi thở của anh, lúc nhẹ lúc nặng, lúc chậm lúc nhanh, Bạc Băng không muốn nói gì cả, cô chỉ thầm nghĩ, chỉ cần nghe được tiếng hít thở của anh như vậy là được rồi.
“Ngày mai anh phải về Bắc Kinh.”
Anh phải đi? Không phải anh nói muốn cô cho anh thời gian ‘một tháng’ sao?
Sự phiền muộn mãnh liệt hóa thành một lời nói thản nhiên: “À”.
“Anh thật sự không nỡ xa em.” Anh cố ý thở dài: “Nhưng mà Sư trưởng của anh nói, nếu anh không về, ông ấy sẽ phái người đến Nam Châu bắt anh.”
Phiền muộn trong cô bỗng nhiên biến thành nụ cười, aizzz! Có cấp dưới như Diệp Chính Thần, thân làm Sư trưởng của ông ấy không biết phải bạc thêm bao nhiêu sợi tóc.
“Sao em không nói không nỡ xa anh?” Thấy cô không nói lời nào, anh lại nói: “Anh sẽ không đi…”
Giống như vừa ăn vào một thỏi chocolate mềm mại của Bỉ, đầu lưỡi cô cảm thấy ngọt ngào, gương mặt bỗng nhiên hiện lên một nụ cười ngọt ngào như rất hài lòng: “Chung Thiêm nói muốn mời anh ăn cơm, mà anh không có thời gian nên quên đi.”
“Mời anh ăn cơm? Vị hôn phu của em xem ra rất hiểu chuyện.”
“Chính phủ là nơi nào, nếu không hiểu chuyện thì làm sao có thể tồn tại.” Bạc Băng đứng ở lập trường của Ấn Chung Thiêm mà nói.
“Cũng không cần theo xu nịnh như thế.”
Trong lời nói của Diệp Chính Thần có sự châm chọc khiến cho Bạc Băng cảm thấy vô cùng không thoải mái, không phải ai cũng có thể giống như Diệp Chính Thần, được sinh ra trong một gia đình bề thế, có thể không kiêng kị mà có được cá tính như anh, có thể đối đầu với hiện thực, và còn vô cùng sắc xảo nữa.
Trái ngược với Diệp Chính Thần, Ấn Chung Thiêm được sinh ra trong một gia đình bình thường, từ nhỏ đã có lý tưởng và hoài bão của chính mình, cũng cố gắng hết sức để nhận được sự đền bù xứng đáng.
Ấn Chung Thiêm từng ngày đều cố gắng mài dũa từng góc cạnh của bản thân, dựa vào sự chăm chỉ và cố gắng của mình để đi lên, ở tuổi của anh ấy, được đứng ở vị trí đó là không hề dễ dàng, nhưng không ngờ là bỗng nhiên lại trượt ngã, trở thành hai bàn tay trắng.
“Anh ấy không phải như thế.” Giọng nói của Bạc Băng không hề có ý giận hờn: “Diệp Chính Thần, anh đừng xem thường người khác quá, Chung Thiêm chỉ muốn cám ơn anh thôi, nếu anh không tiếp nhận thì quên đi.”
Đối với sự tận lực bảo vệ của Bạc Băng, Diệp Chính Thần hừ lạnh một tiếng, tỏ vẻ khinh thường: “Anh thật sự không hiểu, rốt cuộc em coi trọng hắn ở điểm nào.”
Bạc Băng hừ lạnh lại một tiếng: “Chung Thiêm như thế nào cũng không quan trọng, dù sao vẫn tốt hơn người nào đó có gương mặt con người mà lòng dạ lại là cầm thú.”
Tiếng hít thở của anh cực to, cực mạnh truyền đến trong microphone.
“Người phụ nữ này…” Trong điện thoại truyền đến tiếng nghiến răng nghiến lợi vang lên: “Làm sao em có thể qua cầu rút ván như vậy?”
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Động Phòng Hoa Trúc Sát Vách (Full) tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15678831