
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 207 - [Tiểu Thuyết] Động Phòng Hoa Trúc Sát Vách (Full)
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
Vị bác sĩ nào đó hoàn toàn không để ý đến anh, bước thẳng ra cửa.
“Lát nữa em sẽ quay lại.” Nói xong, Bạc Băng bước ra ngoài theo vị bác sĩ.
Đưa cô vào văn phòng làm việc, bác sĩ Lâm đóng cửa lại, tháo khẩu trang ra. Đúng là danh bất hư truyền, môi hồng răng trắng, ôn hòa như ngọc bích.
“Bác sĩ Bạc, mời ngồi.” Anh ta khách sáo kéo ghế dựa đến chỗ cô, vô cùng lịch sự.
Nghe anh ta gọi tên mình, Bạc Băng hơi sửng sốt: “Anh biết tôi?”
“Đã từng gặp qua vài lần, có lẽ bác sĩ Bạc không chú ý đến tôi.”
Thành phố Nam Châu vốn dĩ không lớn, hai bệnh viện luôn luôn có trao đổi trong thời gian qua, anh ta biết cô cũng không có gì là lạ.
Đợi Bạc Băng ngồi xuống, bác sĩ Lâm mới nói: “Bác sĩ Bạc bận rộn nhiều việc lắm sao?”
Nghe anh ta khéo léo hỏi cô lý do vì sao những ngày trước không xuất hiện, Bạc Băng liền giải thích: “Tôi không bận. Anh ấy sợ tôi lo lắng, nên dấu tôi… Hôm nay, tôi mới biết anh ấy bị thương.”
“A! Thì ra là vậy.” Bác sĩ Lâm suy nghĩ gì đó, rồi bất đắc sĩ thở dài: “Thứ lỗi cho phép tôi nói thẳng, tôi làm bác sĩ lâu như vậy, dạng bệnh nhân nào cũng đã gặp qua, duy nhất chưa thấy qua bệnh nhân nào không hiểu chuyện như cậu ấy. Ngày đầu tiên cắt chỉ, buổi tối cậu ấy liền trốn viện, vết thương suýt chút nữa là bị nhiễm trùng… Mấy hôm nay, y tá sơ suất một chút là không thấy cậu ấy đâu, người khác sẽ không…”
Bạc Băng cúi đầu, giây phút này cô muốn nói gì cũng đều không cất nên lời.
Bác sĩ Lâm còn nói: “Tôi mong cô có thể khuyên cậu ấy một chút, không cần biết cậu ấy có việc gấp như thế nào, trước tiên cũng phải chữa lành vết thương mới được!”
Nếu cho bác sĩ Lâm biết, bệnh nhân của anh ta cùng ngành với mình, không biết anh ta sẽ biểu cảm như thế nào nữa đây.
“Anh yên tâm đi, từ hôm nay trở đi, hai mươi tư giờ tôi cũng sẽ không rời mắt khỏi anh ấy. Tôi đảm bảo sẽ không để anh ấy trốn viện nữa.”
Bác sĩ Lâm thở phào nhẹ nhõm: “Vậy là tốt rồi.”
“Bác sĩ Lâm, tôi có thể hỏi anh một chút được không, tại sao bạn trai của tôi lại bị thương?”
Anh ta ngạc nhiên nhìn Bạc Băng: “Cô không biết sao?”
“Anh ấy sợ tôi lo lắng, không chịu nói gì hết.”
Bác sĩ Lâm bỗng nhiên nở nụ cười, cười thật lâu, dường như cảm thấy chuyện này rất thú vị: “Thật là nhìn không ra, cậu ấy si tình đến như vậy.”
Đúng vậy, trước kia chính cô cũng không nhìn ra được nữa mà.
Nói chuyện cùng bác sĩ Lâm một lát, Bạc Băng mới biết được, mười ngày trước, Diệp Chính Thần bị tai nạn giao thông. Nói chính xác, là bị người khác lái xe đâm phải, chiếc xe tông anh khiến anh văng xa ba mét, ngã đúng vào bệ hoa bằng xi măng ven đường, xương sườn của anh bị gãy ba khúc. Trong đó có một khúc xương bị gãy suýt chút nữa đã đâm thủng lá gan.
Nơi xảy ra tai nạn giao thông rất gần với Bệnh viện Nhân dân, nhưng anh kiên trì bảo xe cứu thương chở anh đến Bệnh viện thành phố.
Sau giải phẫu một ngày, cảnh sát đến tìm Diệp Chính Thần thẩm vấn, bởi vì thân phận của anh rất đặc biệt, lại kiên trì không cho cảnh sát tham gia vào, cảnh sát cũng đành chấp nhận, trực tiếp hủy bỏ vụ án.
Theo lý mà nói, nếu đây là một cuộc tai nạn giao thông ngoài ý muốn, Diệp Chính Thần sẽ không cự tuyệt sự can thiệp của cảnh sát.
“Người gây ra tai nạn có xuất hiện không?” Bạc Băng hỏi.
“Có đến một lần.”
“Người đó là ai vậy?”
Bác sĩ Lâm do dự một lát, nói với cô: “Cô nên đi hỏi cậu ấy.”
Bạc Băng cũng hiểu được, vấn đề riêng tư của bệnh nhân, các bác sĩ không tiện nói ra, đây là đạo đức nghề nghiệp: “Tôi có thể xem bệnh án của anh ấy một lát được không?”
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Động Phòng Hoa Trúc Sát Vách (Full) tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15676744