======Quảng Cáo======
newGhé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
newTruyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
======Quảng Cáo======
newGhé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
newTruyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^

Trang 30 - [Truyện Teen] Em là học trò của anh thì sao?



Đàm Thư Mặc cho tới bây giờ cũng chưa quen việc người người khác gọi anh là “Thầy” khi ở ngoài đường, vì vậy anh cứ ngỡ mình nghe lộn, tiếp tục đi thẳng đến xe, Hi Diệu thấy Đàm Thư Mặc không có phản ứng, liền kéo Triệu Thủy Quang cùng đi qua. Triệu Thủy Quang hai chân mỏi nhừ chẳng thể nào đi nhanh được, đành phải khập khễnh đi theo sau Hi Diệu, Hi Diệu chạy tới gần Đàm Thư Mặc kêu, “Thầy”, Đàm Thư Mặc lúc này mới quay đầu lại, Triệu Thủy Quang cũng đã đến gần, nói, “Thầy Đàm.” Trong sắc trời mùa đông ánh nắng nhàn nhạt chiếu, chỉ thấy được mái tóc ngắn đuôi vểnh lên của cô.

Triệu Thủy Quang từ lần trước ở trên cầu đến nay gặp Đàm Thư Mặc cô đều cảm thấy mắc cỡ, nhưng tốt nhất vẫn phải lễ phép chào hỏi, cô ngẩng đầu nói, “Thầy Đàm, đây là bạn của em, Hi Diệu.”

“Hi Diệu đây là thầy Đàm.” Theo như người ta nói, lúc giới thiệu hai người với nhau, thường thì phải giới thiệu người lớn cho người nhỏ trước, hiện tại cương vị giới thiệu lại bị hoán đổi, Triệu Thủy Quang vẫn điềm tĩnh như không.

Đàm Thư Mặc gật đầu chào Hi Diệu, “Xin chào.”

Kính xe trượt xuống, nhìn đôi mắt phượng kia không cần nói cô cũng biết là ai, Sở Phỉ Phỉ mỉm cười vui vẻ nhìn Triệu Thủy Quang, mới vừa rồi còn thầm trách Đàm Thư Mặc dẫn anh chỗ nhàm chán này, giờ thì lại vui mừng hớn hở ra mặt, nói, “Em gái Tiểu Quang, thật là có duyên nha, sao em lại ở đây?”

Triệu Thủy Quang nói, “Chào anh Sở, em đến tập Yoga.”

Sở Phỉ Phỉ nói, “À, vậy là chân em có thể chạm mặt rồi.”

Triệu Thủy Quang đáp, “Không thể.” Nghĩ tới mấy động tác lằng nhằng rắc rối kia, cô đột nhiên rùng mình.

Hi Diệu nói, “Tiểu Quang, khó có thể gặp bạn của em ở đây, hai người có rảnh không? Chúng ta kiếm chỗ nào ngồi nói chuyện nha?”

Triệu Thủy Quang biết bệnh nghề nghiệp của Hi Diệu lại tái phát, Hi Diệu học biên kịch đấy, suốt ngày thích nhất là làm quen với mọi người, và khi đã làm quen người nào rồi Hi Diệu cứ như nhà văn một khi đã viết thì viết không ngừng, đã quen thì phải quen “cho tới nơi tới chốn”, muốn cản cũng cản không được. Sở Phỉ Phỉ nghe thế cũng phấn khích nhận lời, “Được, buổi tối anh mới có việc, em Tiểu Quang đã mời thì anh làm sao từ chối được.”

Triệu Thủy Quang nghẹn ngào không nói nên lời, cô mời khách khi nào thế? Cô len lén nhìn Đàm Thư Mặc, nghĩ thầm trong bụng nào giờ có giáo viên nào đi chơi với học trò đâu, mà cũng có giáo viên để học trò mời bao giờ, thầy ấy nhất định sẽ không đi.

Đàm Thư Mặc mở cửa xe, thấy ánh mắt niềm nở của Triệu Thủy Quang, lấp lửng nói, “Chuyện này…” Tay anh để trên mui xe, ngón tay gõ nhịp nhịp, dáng vẻ trông rất vui sướng, “Vậy đi thôi.”

Triệu Thủy Quang sững sờ mặt mày trắng bệch bị Hi Diệu kéo lên xe, Sở Phỉ Phỉ nổ máy xe, hỏi, “Em gái Tiểu Quang, chúng ta đi đâu đây?”

Đầu óc cô trống rỗng, mây đen che kín đầu, nghĩ cũng không nghĩ ra được chỗ nào để đi, đi nhà hàng 5 sao thì thà là đem cô bán lấy tiền còn hơn, cô nhớ trong mấy cuốn tiểu thuyết từng nói mọi người thường hay đến mấy quán lề đường để ăn, mà nữ nhân vật chính đi đâu, nam nhân vật chính đi đó, rồi lại nhìn hai người ngồi phía trước quần áo bóng bẩy, khí chất cao quý. Mặc kệ, họ để cho cô quyết định thì cũng đừng trách cô, “Đường Hồ Nam.”

Trên đường đi đều là Hi Diệu cùng Sở Phỉ Phỉ huyên thuyên nói chuyện, Hi Diệu vừa nói vừa bấm bấm điện thoại, sau đó đưa di động cho Triệu Thủy Quang, Triệu Thủy Quang nhìn trên màn hình: chị nghe Đan Dương nói họ Sở này là thiếu tướng bộ tư lệnh, hèn chi hôm ấy ông kia gọi anh ta là Sở thiếu gia. Triệu Thủy Quang cũng sớm đoán được Đàm Thư Mặc và Sở Phỉ Phỉ không phú tức quý, nhưng cô cũng chẳng biết gì nhiều về quân hàm, nên cũng lười tám chuyện với Hi Diệu.
Trang: << 12829303132109 >>
Đến trang:
 

Các bạn đang đọc [Truyện Teen] Em là học trò của anh thì sao? tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite

View: 15667845
›› [Truyện Teen] Thưa Thầy...Em Yêu Anh
• 2013-01-23 / 00:14:13
›› Truyện Teen: Tôi ghét anh … đồ du côn
• 2013-01-19 / 03:24:35
›› Truyện Teen: Ngã rẽ cuộc đời tuổi 16
• 2013-01-19 / 02:51:27

Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé

  Game:

   Game mobile miễn phí  |  Game android hay | Game dien thoai

  Phần Mềm

   Giao Diện Điện Thoại  |  Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại

  Thế giới Truyện

   Truyen nguoi lon  |  Truyen tinh yeu  | Truyện cười  | Truyện ma  | Đọc truyện hay  | Tieu thuyet tinh yeu

 

Thống Kê Hệ Thống Site

Giới Thiệu | Liên Hệ | Quảng Cáo |  Tìm chúng tôi trên Google+

Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé

  Game:

   Game mobile miễn phí  |  Game android hay | Game dien thoai

  Phần Mềm

   Giao Diện Điện Thoại  |  Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại

  Thế giới Truyện

   Truyen nguoi lon  |  Truyen tinh yeu  | Truyện cười  | Truyện ma  | Đọc truyện hay  | Tieu thuyet tinh yeu

 

Thống Kê Hệ Thống Site

Giới Thiệu | Liên Hệ | Quảng Cáo |  Tìm chúng tôi trên Google+

Cùng tải những game mobile online hay, ung dung chibi cho điện thoại tại WapGame24h


80s toys - Atari. I still have