Trang 48 - [Truyện Teen] Em là học trò của anh thì sao?
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
Học Viện Cảnh Quan được xây theo lối kiến trúc cổ xưa, cây lá xanh tươi um tùm khiến người ta phải tặc lưỡi tán thưởng, Sở Phỉ Phỉ kéo Triệu Thủy Quang tới một cây đại thụ che nắng và nói chuyện phiếm.
Triệu Thủy Quang nói, “Em giờ tốt nghiệp rồi, thầy Đàm không còn dạy em nữa.”
Sở Phỉ Phỉ giật nhẹ cổ áo, nói, “À, thảo nào thầy Đàm của em tháng trước đã về nước Anh rồi.”
Triệu Thủy Quang kinh ngạc, trong lòng bỗng nhói lên một nỗi đau khó tả, “Đúng vậy, chắc là thầy về bên đó luôn.”
Sở Phỉ Phỉ quay đầu lại nói, “Ủa em không biết à? Đàm Thư Mặc chỉ đi họp thôi mà.”
Triệu Thủy Quang có cảm giác như mình vừa bị người ta ném lên cao rồi rớt xuống đất, lén ngẩng đầu oán hận nhìn Sở Phỉ Phỉ, Sở Phỉ Phỉ chỉ cười nói, “Nhưng mà Đàm Thư Mặc hẳn sẽ không trở lại dạy trường em đâu.”
Triệu Thủy Quang hỏi tại sao.
Sở Phỉ Phỉ nhìn Triệu Thủy Quang chằm chằm, “Em không biết thiệt sao? Anh nhớ thầy Đàm của em đã từng nói, vừa mới về nước liền bị kêu đến trường em dạy học, do chị dâu Thư Mặc là giáo viên đã nghỉ hưu đích thân lên tiếng, nếu không thì với cái bằng Thạc Sĩ tài chính của Anh còn đáng giá hơn nhiều.”
Sở Phỉ Phỉ vò tóc, nói tiếp, “Được rồi, việc này em tự đi mà hỏi anh ta đi.”
Triệu Thủy Quang phát giác mình biết rất ít về Đàm Thư Mặc, toàn là nghe được từ người khác kể lại.
Triệu Thủy Quang ngẩng đầu nhìn nắng vàng óng ả xuyên qua từng kẽ lá, cô nhớ tới khuôn mặt lạnh lùng của ai kia, hờ hững nói, “Em nghĩ chắc cũng không còn cơ hội gặp thầy ấy đâu.”
Sở Phỉ Phỉ xoay qua nhíu mày nhìn cô, “Anh còn tưởng rằng…” Nhìn sườn mặt bình thản điềm tĩnh của cô bé này, anh cũng không biết nên nói gì nữa.
Một lúc sau, Triệu Thủy Quang đứng dậy, “Anh Sở, cám ơn anh, phiền anh nói cám ơn với thầy Đàm dùm em, chúc thầy ấy luôn khỏe mạnh và hạnh phúc, em có việc, em đi trước đây, hẹn gặp lai.” Nói xong, cô liền cất bước đi.
Sở Phỉ Phỉ ngày thường tuy nhiên bất cần đời, nhưng cũng đã lăn lộn quan trường nhiều năm, thấy đủ dạng người, sớm đã luyện được một đôi mắt tinh anh, anh rất thích ở chung với Triệu Thủy Quang, anh biết cô bé này tuy cư xử lễ phép với mọi người, nhưng thật ra lại rất phòng bị đấy, có chút tính khí trẻ con.
Hôm nay thấy vẻ mặt chân thành của Triệu Thủy Quang, trong lòng anh cũng cảm thấy xót xa thay.
Nhìn bóng dáng mềm mại thướt tha như mùa xuân của người thiếu nữ đi thẳng về phía trước, anh muốn nói gì đó, nhưng lại không biết làm thế nào mở miệng.
Chỉ có thể đứng dưới tàng cây nhìn dáng người mảnh khảnh ấy dần đi xa.
Năm nay Triệu Thủy Quang 18 tuổi, cái tuổi đẹp nhất, đánh dấu bước ngoặt cuộc đời, đời người nhìn như có rất nhiều duyên kỳ ngộ, nhưng chỉ cần bở lỡ cơ hội của đời mình thì bất kể cố gắng thế nào cũng khó tìm lại được, giống như khi đứng trước ngã rẽ cuộc đời, chúng ta thường do dự và đắn đo suy nghĩ, có những ngã rẽ êm ái, rộng rãi, thênh thang, cũng có những ngã rẽ quanh co, gập ghềnh, khúc khuỷu, và lúc chúng ta chọn ngã rẽ bên trái, quay đầu lại nhìn thì mọi thứ đã khác hẳn rồi.
Chương 18: Ánh trăng nhiễu lòng
Trường đại học Essex, nằm ở thị trấn phía nam Colchester, nước Anh, là một trong những viện học thuật hàng đầu nước Anh, vẫn giữ được nguyên vẹn lối kiến trúc cổ điển thời Trung cổ. (Viện Học Thuật: nghiên cứu và giảng dạy)
“Hello!” Đàm Thư Mặc trả lời điện thoại, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào báo cáo luận văn trên màn hình laptop.
“Hi —” Sở Phỉ Phỉ kéo dài âm cuối, quả nhiên nghe xong Đàm Thư Mặc bất giác rùng mình, lạnh lùng nói, “Có gì thì nói, không thì cúp máy.”
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Truyện Teen] Em là học trò của anh thì sao? tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15680756