Trang 56 - [Truyện Teen] Em là học trò của anh thì sao?
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
Chỉ khổ cho con cú đêm Triệu Thuỷ Quang, nằm trên giường hai mắt mở trâng trâng, bình thường giờ này là cô đang ở nhà lên mạng, giờ muốn ngủ cũng không ngủ được, cô lấy điện thoại ra đọc lại những tin nhắn nhận được trong hôm nay, nhìn chằm chằm vào tên người nọ thật lâu, điện thoại thình lình rung lên, người gọi đến cùng là một người, cô bối rối, nhanh chóng bấm nghe, trong ký túc xá giờ rất yên tĩnh, cô cũng không dám nói lớn tiếng, lí nhí “alo”, giọng nói êm dịu bên kia cất lên, “Sao còn chưa ngủ?”
Cô “ừ” một tiếng rồi nói, “Đợi một chút.” Triệu Thuỷ Quang ngồi dậy mặc áo khoác vào, rón ra rón rén leo xuống giường, Bành Hiểu Hiểu đang ngáy khò khò ngủ say ở giường dưới, nhìn dáng ngủ ngon lành của Bành Hiểu Hiểu cô nở nụ cười, “két…” sau đó nhẹ nhàng mở cửa đi ra ngoài.
Hành lang bên ngoài cũng rất yên tĩnh, bầu trời đêm vùng ngoại ô đầy sao, còn có ánh trăng hình lưỡi liềm y như hình mặt cười vậy.
“Đang ở bên ngoài à?” Anh hỏi.
“Ừ, còn anh?” Cô chầm chậm bước đi, dọc đường đi còn nghe loáng thoáng tiếng chuyện trò trong ký túc xá.
“Đang ăn cơm ở bên ngoài, vào phòng đi, bên ngoài trời rất lạnh.” Giọng nói êm dịu ngọt ngào của anh truyền qua vỏ điện thoại kim loại lạnh như băng, chợt làm cả người cô râm ran nóng lên.
Cô đáp, “Không sao, không lạnh lắm, Nam Kinh rất nóng.”
Cô nghe được tiếng cười của anh, lỗ tai bỗng dưng nóng hầm hập, mặt cũng đỏ bừng, chợt nhớ tới lần trước gặp mặt cũng là ban đêm như lúc này đây, nghe giọng nói trìu mến của anh bên tai như thể anh đang ở ngay bên cạnh cô.
Cô thẹn thùng, nhanh chóng chuyển đề tài, “Em kể cho anh nghe nè, trường học rất là to, toàn bộ đều sơn màu đỏ hết, thế mà cây cối ở đây…”
Cô lần lượt kể hết chuyện này rồi đến chuyện khác, miêu tả trường học thế này thế kia, nghĩ rằng người nọ chưa từng đến đây bao giờ, muốn thay anh ngắm nghía mọi thứ trước, rồi từ từ kể cho anh nghe, thật đáng yêu!
Kỳ thật cô lại không biết rằng, người nọ tháng trước đã mua một căn nhà gần trường học, đã lái xe ngang qua ngôi trường này không dưới mười lần.
Nhưng anh vẫn lẳng lặng nghe cô nói liên miên luôn miệng, tưởng tượng vẻ mặt hớn hở của cô, nụ cười trên mặt anh ngày càng tươi hơn.
Trời đêm Bắc Kinh gió rất mạnh, Đàm Thư Mặc cùng đám bạn cũ hẹn nhau gặp mặt, nhâm nhi vài ly rượu, canh giờ rồi mới gọi điện thoại cho cô, lòng thấp thỏm không biết ngày đầu tiên cô nhập học thế nào rồi.
Đứng trước cửa ra vào, dựa vào cây cột, anh bấm số điện thoại của cô, nghe giọng nói ấm áp “alo”, anh bất giác mỉm cười, cảm giác vui sướng khó tả.
Mỗi người đều có cách trả lời điện thoại khác nhau, mà cô bé con Triệu Thuỷ Quang này, mỗi khi bắt máy alo đều không kéo dài âm cuối, giọng nói cũng không nhừa nhựa, làm người ta nghe mà tinh thần phấn chấn hẳn lên.
Anh chú tâm nghe từng lời từng chữ cô nói, nghĩ đến cô vừa nói vừa huơ tay múa chân, anh ngẩng đầu bầu trời đêm, ánh trăng hình lưỡi liềm nhìn cứ như hình mặt cười, đang cười toe toét với anh, từng đợt gió lùa qua thổi bay men rượu trong người anh, trí óc càng thêm minh mẫn thoải mái.
Ngày ấy, tiết trời Bắc Kinh không được tốt lắm, tại một khách sạn được xây dựng rất kiên cố, giữa vô vàn dòng xe ngược xuôi trên đường, có một người đang đứng ở đó, một tay bỏ vào túi quần, tay kia cầm điện thoại nghe, dựa vào cây cột trước cửa khách sạn xa hoa lộng lẫy, cũng không màng ánh mắt tò mò của mọi người, vẫn thong dong đứng tại nơi đó, mỉm cười rất vui vẻ, từng lời nói nhẹ nhàng như làn gió, một người đàn ông nhìn rất lạnh lùng thế mà gương mặt lại toát lên niềm hạnh phúc khó tả.
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Truyện Teen] Em là học trò của anh thì sao? tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15680819