
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 45 - [Tiểu Thuyết] Gái già xì tin (Full)
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
Nhưng “cái lông” đó cũng làm cô đau đớn thê thảm một thời gian dài. Bây giờ, Dương cũng phải tự nhắc mình lại thôi, cô cũng không còn ở tuổi thả rông cho “con tưởng bở” của mình muốn chạy đi đâu thì chạy nữa, ngay cả với Định. (Dù rằng, cô không nỡ đặt cạnh Định bên cạnh một con lợn, nhất lại là một …con lợn sề ^^)
Với suy nghĩ ấy, Dương vừa liếc nhìn đồng hồ vừa lấy ra bộ đồ bình thường nhất, quần Jean, áo thun. Cô chải sơ lại mái tóc đen, rồi thẫn thờ nhìn mình trong gương. Vẫn là đôi lông mày đen như mực tàu, đôi má bánh bao, khuôn mặt thường thường bậc trung dễ lẫn, cái khuôn mặt mà người ta hay đùa là “mặt mậu dịch” “mặt phổ thông” ấy, giờ đây trở lại vẻ tỉnh táo, không còn “ngẫn ngờ” như hồi sáng Tân bảo nữa.
Kim đồng hồ dịch chuyển dần về số 8. Định đã nhắn tin là 8h sẽ về qua đón cô. Xỏ giày, lấy chùm chìa khóa, Dương đi ra cửa. Khi với tay lấy chiếc túi xách treo trên mắc, cánh tay cô căng ra, vết đau trên khuỷu tay nhắc cho Dương nhớ lại sự cố ban sáng. Nhìn chiếc băng urgo vẫn còn hiện hữu như sự chăm sóc tỉ mỉ dịu dàng của Định vẫn còn mới đây, Dương bất chợt cảm thấy một nỗi bâng khuâng trở lại.
Đang chìm đắm trong cảm giác ngọt ngào, đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, Dương sững lại. Cô cứ nghĩ Định sẽ đứng dưới chân chung cư đợi cô, không ngờ anh lên tận nhà để gọi.
Hít một hơi sâu, Dương mở cửa, chuẩn bị sẵn một nụ cười.
Chương 10.2: Cô cũng không đến mức lùi xùi như tấm thảm lau nhà…
Long đứng trước cửa, điềm tĩnh nhìn cô. Bất kể vẻ mặt ngỡ ngàng không như ý của Dương, anh vẫn cười.
“Rất lâu rồi không gặp”.
Dương lặng đi. Đúng là rất lâu.
“Em không nghĩ là anh”.
“Vậy em nghĩ là ai?”.
Dương cười nhạt.
“Là người em đang đợi”.
Long nhìn đăm đăm Dương, lúc sau nhấn nhá.
“Hóa ra không muốn gặp anh thật à?”
Dương khom người, vờ như bận bịu với việc khóa cửa. Ngón tay cô run run trên ổ khóa, cô cố trấn tĩnh lại mình. Không phải anh làm cô run. Nhưng cô run vì lí gì, cô cũng không biết.
Dương xoay người lại, đáp lại Long bằng nụ cười được uốn bằng tất cả các cơ miệng.
“Thế anh vẫn nghĩ là em muốn gặp anh á! Không đâu”.
“Dương!!!”
Tiếng Long ngân lên đầy nỗi phật lòng. Dương bật cười trong lòng, tự thấy cái tình thế này, cái giọng điệu này thật sến ốm làm sao! Cô nhận ra những ngón tay mình đột nhiên được thả lỏng và tiếng cười vang lên, vui vẻ, châm chọc.
“Thôi nào, nếu em làm chút tự mãn của anh tổn thương thì em xin lỗi. Nhưng cho em một lí do. Sao lại muốn gặp em”?
“Muốn gặp em đã là một lí do đủ rồi”.
Dương bật cười lớn hơn.
“Vậy không muốn gặp anh có đủ là lí do để em từ chối không?”
Long sững ra. Anh hơi bất ngờ vì cô gái khờ khạo vài năm trước, nắn nót từng tờ thư cho anh, nghe điện thoại của anh nói không ra hơi, mỗi lần nhìn thấy anh, khuôn mặt đều dáo dác nỗi đợi chờ xen thấp thỏm. Còn bây giờ, trước mặt anh, vẫn là khuôn mặt ấy, cười giòn giã và nói lời từ chối.
Anh nhìn xoáy cô, như không chấp nhận bất cứ một sự lẩn tránh nào.
“Em – thật – không – muốn – gặp? Hay là em sợ?!!!”.
“Đúng rồi. Em sợ thật ấy. Anh nhà em hay ghen lắm, nhìn thấy thế nào cũng hiểu lầm…”
Long khoanh tay lại nhìn Dương, vẻ tự tin lẫn ngạo nghễ. Anh không tin một cô gái từng yêu anh điên đảo khi gặp lại anh lại không một chút xúc động nào. Kỉ niệm bao giờ chẳng có sức nặng. Kỉ niệm của tình yêu không thành thì sức nặng chắc chắn phải lớn hơn. Có thể hơn hai năm qua đã rèn cho Dương một bản lĩnh cứng cỏi, đủ để che lên mình một tấm mặt nạ khác. Nhưng anh, đủ sức để vạch tấm mặt nạ đó ra.
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Gái già xì tin (Full) tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15668187