======Quảng Cáo======
newGhé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
newTruyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
======Quảng Cáo======
newGhé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
newTruyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^

Trang 65 - Tiểu Thuyết: Không phải là cổ tích (Full)


Anh Tú càng nói thì lòng tôi càng đau. Phước Nguyên hóa ra chỉ là thế thôi sao??? Ấy vậy mà tôi đã thực sự rung động trước những tình cảm của hắn dành cho mình. Ôi thôi Thục Nguyên ơi! Mày đúng là còn quá ngu về tình. Tỉnh mộng đi nào…tỉnh mộng đi nào…

Càng cố vỗ về thì tôi lại càng muốn khóc. Nhưng bây giờ thì không thể. Tôi không bao giờ để mình phải rơi nước mắt trước người khác. Lần này cũng sẽ không…

Thôi! Anh phải về văn phòng Đoàn lại đây! Hẹn gặp em lần sau nha! Bye…
Tôi cố gượng cười chào tạm biệt ông anh tiền xu. Đáng lẽ ra tôi cần phải cám ơn nữa kia. Vì nhờ có ổng mà tôi mới chỉnh đốn lại tình cảm của mình và biết được sự thật về cái gọi là tình cảm mà Phước Nguyên bây lâu nay dành cho tôi.

Khi chỉ còn lại một mình, tôi đứng tựa đầu vào tường, thẫn thờ suy nghĩ. Hình như tôi đang tràn ngập thất vọng thì phải. Nhưng tại sao tôi lại như thế này nhỉ??? Có cần thiết hay không? Tôi quá mềm yếu và đa cảm. Chắc là vậy…Cứ như thể một trái bóng vừa mới được bơm căng sau bao nhiêu nỗ lực bỗng dưng nổ tanh bành. Chỉ còn rơi rớt lại những mảnh nhỏ tơi tả, mong manh. Hai chữ tình yêu nghe ra mới biết nặng nề. Nặng hơn đá và còn mặn hơn nước mắt…

Ê mày! Sau bao nhiêu nỗ lực bon chen thì tao cũng đã biết nguyên nhân vì sao Ryo đến trường mình rồi!
Nhỏ Mít đập vai tôi một cái rõ đau rồi liếng thoắng. Nhưng thật sự tôi không còn chút hứng thú nào nữa. Chỉ muốn về nhà và trùm chăn ngủ mà thôi.

Kệ! Mày biết là được rồi! Tao không quan tâm! Về thôi!
Và thế là tôi lôi xoành xoạch con bạn đi ra nhà xe trong khi nó chẳng hiểu mô tê gì cả. Mà nó không hiểu thì tôi cũng bó tay. Vì chính tôi còn không hiểu tâm trạng mình bây giờ là như thế nào nữa…

Khi tôi ra nhà xe thì cũng là lúc Phước Nguyên cùng đoàn người đi theo anh ra ra về. Chiếc ô tô của Phước Nguyên đậu gần ngay khu vực để xe của nhỏ Mít nên tất nhiên việc chúng tôi chạm mặt nhau là điều hoàn toàn có thể hiểu được. Thái độ nhỏ Mít khi gặp tên tóc vàng là thế nào thì chắc tôi không cần phải tả nữa. Còn tôi thì cứ đứng ngây ra đó. Chắc là tôi điên mất rồi! Tại sao tôi lại nhìn chằm chằm về phía anh ta cơ chứ??? Dù rất muốn dứt ánh mắt ra khỏi con người đó nhưng vẫn không sao làm được. Cứ như có cái gì níu giữ và buộc chặt lại. Chán quá đi thôi!!!

Bip bip…

Tiếng còi xe inh ỏi đột ngột xuất hiện làm tôi giật mình. Ngay lúc đó thì người tôi khuỵu hẳn xuống đất sau khi bị bánh của chiếc xe từ đằng sau húc thẳng vào chân. Có lẽ vì người lái xe không kiểm soát được tốc độ nên dù có phanh nhưng vẫn không dừng lại được. Mà cũng không trách được người ta. Đây là đường dành cho xe chạy ra cổng. Tôi lại đứng chình ình ra đó thì bị dính chưởng cũng là phải.

Này! Bị điếc rồi hả??? Bóp còi kiểu đó mà vẫn không chịu tránh ra là sao??? – tên lái xe, hình như là sinh viên năm 2 (vì màu bảng tên của hắn là màu vàng) quát thẳng vào mặt tôi.
Anh kia! Anh nói năng kiểu gì vậy hả??? Phóng xe bạt mạng suýt nữa đâm sầm vào người ta mà còn lớn tiếng nữa sao??? Muốn gì đây??? – nhỏ Mít bức xúc bênh vực tôi.
Tôi cố gắng đứng dậy và ngăn cô bạn lại. Lỗi là của tôi rành rành nên chẳng trách được ai. Mà tôi cũng không muốn làm to chuyện. Bây giờ tôi thấy mình mệt lắm rồi.

Sau vài lời xin lỗi và thương lượng thì mọi chuyện ổn thỏa. Anh sinh viên năm 2 đã phóng xe đi. Chân tôi thì tuy hơi đau đau nhưng vẫn đi lại được. Chắc chỉ bị trầy xước nhẹ. Bất giác tôi nhìn sang, tên tóc vàng đã vào xe và bỏ về từ hồi nào. Chỉ còn lại bóng màu đỏ của chiếc xe hơi đằng xa. Tôi cúi đầu xuống nén một hơi thở dài. Ồ! Phũ phàng thật… Thục Nguyên mày thấy chưa? Phũ phàng là như thế đấy…
Trang: << 1636465666795 >>
Đến trang:
 

Các bạn đang đọc Tiểu Thuyết: Không phải là cổ tích (Full) tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite

View: 15693571
›› [Truyện] ♥Em đã là thiên thần♥
• 2013-01-05 / 12:32:06
›› Truyện: Xin Lỗi Em Chỉ Là Con Đĩ
• 2013-01-05 / 05:46:16

Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé

  Game:

   Game mobile miễn phí  |  Game android hay | Game dien thoai

  Phần Mềm

   Giao Diện Điện Thoại  |  Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại

  Thế giới Truyện

   Truyen nguoi lon  |  Truyen tinh yeu  | Truyện cười  | Truyện ma  | Đọc truyện hay  | Tieu thuyet tinh yeu

 

Thống Kê Hệ Thống Site

Giới Thiệu | Liên Hệ | Quảng Cáo |  Tìm chúng tôi trên Google+

Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé

  Game:

   Game mobile miễn phí  |  Game android hay | Game dien thoai

  Phần Mềm

   Giao Diện Điện Thoại  |  Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại

  Thế giới Truyện

   Truyen nguoi lon  |  Truyen tinh yeu  | Truyện cười  | Truyện ma  | Đọc truyện hay  | Tieu thuyet tinh yeu

 

Thống Kê Hệ Thống Site

Giới Thiệu | Liên Hệ | Quảng Cáo |  Tìm chúng tôi trên Google+

Cùng tải những game mobile online hay, ung dung chibi cho điện thoại tại WapGame24h


Polaroid