- Yên tâm, nhà tao nếu bán ra cũng mua được mấy tỉ cái cặp đó mà.
Con Boo nói nhanh gọn lẹ rồi 1 mạch đi ra cửa nói nhỏ với con Tiểu Quân gì đó, 2 đứa nó đi ra khỏi lớp và không gọi theo bọn cùng lớp.
Trong khi nó lục lại và xem mấy kế hoạch tụi nó lập ra trong chuyến đi pic-nic, thì hắn đang ngồi ở căn-tin hằn hộc bực nhọc nó. Chẳng bao giờ nó có 1 cử chỉ nào dịu dàng với hắn cả, cả khi là chúng nó không có chuyện gì để gây gỗ nhau.
- Abbu hả, ra căn-tin đi, tao có chuyện muốn nói với mày.
- Vài chuyện, nhưng muốn làm rõ, vì hôm qua tao hơi quá đáng. Nhanh đấy, tao không chờ lâu được đâu.
< chờ tí tao ra>tix…tix…tix…
Để thực hiện yêu cầu đầu tiên, hắn phải giải quyết xong chuyện mà nó bảo hắn làm là phải giải thích mọi thứ với Abbu.
…o.O.o…
Mọi thứ xoay chuyển nhanh quá. Mới đó nó đã phải tự thân mình mà sống. Cha mất, mẹ không còn bên cạnh nó, còn gì là gia đình nữa. Nhưng chắc Chúa không lấy đi hết mọi thứ của nó, Chúa ban cho nó Mèo, con bé luôn bên cạnh và lắng nghe nó chia sẽ. Ban cho nó 1 chàng trai hết mực chăm sóc nó, bảo vệ nó. Ban cho nó 1 tên chuyên gây chuyện với nó nhưng cũng là người che chở nó khi nó không thể tự mình đứng dậy được.
Có chắc rằng mọi người sẽ có thể giúp nó sống đến khi chính đôi bàn tay nó làm ra tiền để nuôi sống bản thân nó không. Abbu hay Mèo hay Zun … Nó phải làm thế nào để nhận mà lại không thể trả lại cơ chứ. Có lẽ nó sẽ không dễ dàng để cuộc sống của mình phụ thuộc vào người khác. Mong rằng nó có thể vượt qua mọi thứ để có 1 cuộc sống tốt đẹp hơn. Gặp lại mẹ, đó là những gì nó cần vào lúc này.
…o.O.o…
Buổi diễn tập ở lớp nó đang diễn ra sôi nổi sau khi Abbu và Zun cùng nhau về lớp. hai cậu ấy có vẻ đã không cải nhau, Zun rạng rỡ hơn còn Abbu vẫn còn chút ánh buồn trong đôi mắt sâu và to ấy.
Nó lúc này cũng không kém phần hào hứng, Mèo có vẻ bắt được tông rất nhanh trong bài hát. Tụi nó trình bày lại bài hát “Don’t stop the movin”. Những bài có âm điệu nhanh và sôi nổi, đây là sở trường của Abbu nhưng hơi khó với Mèo 1 chút về cách trình diễn. Hắn thì trông hăng say hơn khi đụng đến những phím đàn, cái vật mà nó muốn sở hữu từ lúc nhỏ đến nay. Những lần nó đi dự thánh lễ, mọi nơi nó có thể quậy phá nhưng riêng khu vực ca đoàn, nó chỉ chăm chăm vào cây đàn piano mà không có hành động nào phá phách cả. Nó từng xin ba mua, nhưng nhà nó thì lại không có số tiền lớn để mua. Có lẽ khi biết hắn biết đánh đàn piano, 1 phần nào đó nó có chút ganh tị với hắn ở khoảng này.
Riêng Kenty, cậu ta ôm cái ghita điện của mình và ra 1 góc lớp ngồi đàn 1 mình, phá vỡ bầu không khí sôi nổi lúc này của lớp. Những ánh mắt nhìn Kenty khó hiểu, riêng Mèo, con bé dường như biết rằng Kenty đang nhớ 1 người mà chính con bé đã từng thay thế người đấy trong vài phút ngắn ngủi ở bệnh viện. Mèo cố gắng mỉm cười thật tươi và đi lại chỗ cậu ấy.
- Không tập cùng bọn mình à ?
- Ừ…
- Thế thì làm sao cuối tuần chúng ta có thể thi ?
- Miễn sao hôm ấy, có người đàn cho cô và Abbu hát là được chứ gì.
Mèo đỏ mặt lên, không phải tức giận mà là ngại ngùng. Lại vượt mức tối đa rồi. Coi bộ chỉ có con bé mới làm Kenty phải bận tâm đến. Mèo cười nhẹ rồi đi lại chỗ Abbu đứng, không nói thêm gì nữa, thậm chí hát lại vào chậm cả nhịp. Chẳng hiểu sao 2 đứa ấy lại ảnh hưởng nhau đến vậy.
Nếu đứa nào cũng như Kenty và Mèo thì thế giới này chắc trật tự an ninh lắm đấy nhĩ. Còn thế giới này mà có hắn với nó thì chiến tranh vũ trang sẽ xảy ra triền mien cho xem.
- Này, có biết đánh đàn không đó, phải đợi Mèo vào rồi bắt tông, đâu ra có chuyện chọn tông sẳn vậy. Không hợp cung thì thế nào hả, chẳng hiểu sao anh lại được vào cái trường này nhờ cái biệt tài đánh đàn nữa.
Ghé thăm Fanpage của Likevn 
Admin[OFF]
Likevn