
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 24 - [Tự Truyện] Ngày hôm qua...đã từng (My Life)
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
- Dẹp..cầm nhanh...cấm bép xép với tụi kia.
Chưa nói xong ổng dzọt ào ra cổng...xách con SH đen thui phóng đi...ngồi sau lưng ko ai khác chính là con nhỏ. Nó lắc đầu ngao ngán. Chưa thấy ai dại gái như ông nội này, dám giao quán, giao chức quản lí lại cho một thằng nhox cũng lạ và chẳng biết gì như nó....có khi dọn hết cái quán chắc ổng còn ko biết nửa là...mà quán này..đâu phải của ổng =))....Nói thì nói vậy nhưng cũng chỉ còn hơn tiếng rưỡi là đóng cửa...vắng ổng thì quán vẫn hoạt động bình thường thôi...>Lúc chạy ngang, con nó có quay lại nhìn nó...và tất nhiên nó cũng chẳng bày tỏ cảm xúc gì qua gương mặt hết...một sự thờ ơ rất bình thường....Mới quen có 1-2 ngày mà đã sẵn sàng đi chơi khuya với người ta rồi...nhỏ này chắc cũng dễ dãi lắm đây.
“nhox dang lam gi do” – “ uhm nhox dang lam viec chi oi – “lam o quan cafe gi do ha” – “hum nay choi ca ngay lam noi hok do” – “noi ma dung lo” – “thui nhox lam tiep di. Ma ne cam on nhox ve ngay hom nay nha” – “ sao cam on nhox” – “vi ngay hom nay rat vui”.....
Nó mĩm cười...đâu phải mình chị vui...nó cũng vui lắm mà...nhưng ko biết niềm vui này bao giờ sẽ lặp lại nửa đây. Tự nhiên nó cảm giác mạc cảm...và cái ý nghĩ sẽ gặp lại chị...dường như đã rời khỏi đầu nó ngay từ lúc nó bước lên xe bus tạm biệt chị rồi. Sài Gòn đêm chủ nhật...lặng im...nao lòng...Một mình nó lặng lẽ bước về trên con đường tối mịt, căn gác trọ nhỏ nhoi...và 2 bàn tay trắng...liệu...nó có thể làm được gì ở nơi phồn hoa phố thị nhộn nhịp này đây!!!
Ngày hôm qua...đã từng - Chap 13
Một tuần trôi qua. Mọi thứ đều diễn ra bình thường.Điều bất bình thường nhất đó là chị và nó chẳng liên lạc và cũng chẳng chat với nhau lần nào....Nick chị on đó, số điện thoại của chị vẫn ở đó....nhưng tin nhắn soạn xong mà chẳng gửi đi...Mọi thứ đều thật im lặng một cách đáng sợ. Nó đã nghĩ có lẽ tình bạn cũng có một khoảng cách nào đó...ít nhất ở mặt hoàn cảnh và điều kiện của mỗi người...Dường như cuộc gặp hôm ấy là sự ko cần thiết, thể có hoặc ko...nhưng ai mà biết được khoảng cách nó xa và rộng đến như vậy chứ.
Con nhỏ vẫn đến quán đều đặng mỗi ngày. Hình như con nhỏ này rảnh dzữ lắm hay sao ấy, ngày nào cũng đến uống mỗi món cam vắt thêm tý muối kỳ lạ ấy. Lý do con nhỏ đến quán giờ hình như được hợp lý hóa bởi ông Kha. Chẳng biết quan hệ 2 người đi đến mức nào rồi, chỉ thấy con nhỏ lại quán ông Kha ko còn phải kiếm cớ để mang nước hay đến gần con nhỏ nửa mà chuyển sang ngồi tại chỗ =))Nói chuyện đã rồi chạy lon ton đi kiểm tra cho có lệ xong vẫn quay về chốn cũ và người tất nhiên phải phục vụ cho 2 người này là nó. Trong khoảng time con nhỏ ngồi chơi ở quán từ lúc nào ko biết mặc định quản lí mọi thứ sẽ thuộc quyền của nó, cứ có chuyện gì mấy đứa phục vụ cũng lôi nó lại giải quyết, chuyện gì cũng kiu nó lại để hỏi ý, ông Kha cũng bắt nó đi vòng vòng giống như ổng cho nên nó đi tới đâu ít nhiều tụi phục vụ cũng có phản ứng giống như ông Kha đi kiểm tra vậy.
Chủ nhật!Tròn một tuần kể từ ngày gặp chị. Vẫn chưa đứa nào liên lạc cho đứa nào. Có lẽ tình bạn của nó và chị đã kết thúc rồi chăng. Hôm nay có buổi biễu diễn của tụi diễn viên trẻ với model trẻ ở nhà văn hóa thanh niên. Nó từng có ước mơ làm diễn viên (lúc nhỏ nó là thành viên của đội kịch nhà văn hóa thành phố CT)nhưng vì ngoại hình khiêm tốn cho nên ước mơ đành gác lại, biểu diễn của model có nghĩa là có gái đẹp, mà có gái đẹp thì đâu thể thiếu nó được (bản chất nó vậy rồi =)) ). Chủ nhật rảnh ko làm gì thì đạp xe lên xem cho đỡ buồn. Ở SG mà cứ chui rúc trong căn trọ hoặc ngồi mòn ghế ở tiệm net chơi game thì cũng phí cuộc đời....Ngồi xem kịch, một vở kịch hài...mọi người trong phòng đều cười nghiên ngả, vổ tay rần rần..duy chỉ có nó là im lặng vì nó qua tâm cách diễn của từng người hơn là nội dung. Đến phần biểu diễn thời trang của tụi model trẻ...phải nói là làm khán phòng nóng cả lên, cứ mỗi lần có một đứa bước ra biểu diễn là có một vài tiếng vỗ tay, reo hò và gọi tên người đang biểu diễn...nhìn là biết người nhà hoặc bạn bè chắc luôn...Thiệt ngồi xem mà lòng đầy ghen tị....ai cũng cao nhòng nhòng...nhìn lại mình thì muốn đập đầu vô gối đi đầu thai sớm cho rồi....Người cuối cùng bước ra sân khấu...một dáng người quen thuộc, gương mặt quen thuộc và đôi mắt cũng quen thuộc....con nhỏ quyến rũ trong chiếc váy ngắn màu đỏ ôm sát người, khoe đôi chân dài trắng mịn, đôi môi con nhỏ cũng tô một màu đỏ đậm, và dù con nhỏ ở tít trên sân khấu nhưng nó vẫn nhìn thấy đôi mắt con nhỏ đang nhìn về phía nó...khá lạnh. Hơi bất ngờ nhưng nó vẫn giữ gương mặt bình thản ko thay đổi kể từ lúc vào ngồi trong khán phòng này. Thực sự con nhỏ quá đẹp, quá quyến rũ người khác, cả khán phòng nóng hẳn lên, xung quanh là tiếng xuýt xoa khen ngợi, vài lời bình phẩm khá tốt dành cho con nhỏ, cũng phải thôi...thực sự đẹp mà.
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Tự Truyện] Ngày hôm qua...đã từng (My Life) tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15670629