
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 136 - Tiểu Thuyết: Nhẹ bước vào tim anh
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
***
Anh nhìn vào tên hiển thị đang nhấp nháy trên màn hình trắng, tia ấm áp ngay phút chốc liền ngự trị lấy đôi mắt vẫn luôn lạnh lẽo kia :
- Vy Anh.
- Vâng, là em. Anh đang còn ở trong công ty à ?
- Ừ. Chơi một ngày rồi mà không mệt ?
- Không mệt tí nào cả. Em rất rất vui. À , em đang ngắm sao.
- Ngắm sao ? – Anh nhíu mày, đi tới cạnh cửa sổ. Nơi này khó nhìn thấy rõ bầu trời rồi.
- Vâng. Anh Duy Phong …
Anh im lặng lắng nghe, giọng cô ấy không được bình thường lắm.
- Cảm ơn anh nhé .
- Vì sao ?
- Ừm..Cỏ bốn lá ấy…thật sự là có hiệu nghiệm. Bố em…về rồi.
Anh mỉm cười.
- Anh có đang ngắm sao không ?
Anh kéo chiếc rèm cửa, bầu trời hôm nay đúng là có thật nhiều sao.
Lấp lánh và rực rỡ..
Giọng anh thật nhẹ nhàng:
- Ừ. Rất nhiều sao.
Ngồi phía sau, thư kí Hoàng ngó nghiêng nhìn bầu trời đêm đen tuyền một màu, lại còn là màu đen kịt nữa chứ. Thư kí Hoàng lắc đầu thở dài :
- Khi yêu , thị lực sẽ trở nên kém đi sao – rồi người nhiều chuyện này đẩy cặp kính – thế này thì mình phải cẩn thận mới được.
Giọng Vy Anh lại vang lên, pha thêm sự hỗn loạn :
- Duy Phong, em không biết nên làm thế nào cả ?
- Em sao vậy ?
Lại nói năng lộn xộn nhưng anh có thể hiểu rất rõ :
- Em không biết ! Em cảm thấy mình hạnh phúc quá ! Em không biết đâu . Hức…Em không biết !
Nước mắt là sự thể hiện vụng về của hạnh phúc.
Anh cười nhẹ :
- Đừng khóc nhé !
- Em vui quá mà. Duy Phong , anh không biết đâu. Em…cũng không biết nữa.
- ….
- Duy Phong …anh giống như là mang cả thế giới cho em vậy !
Rồi hai người cùng rơi vào im lặng…cùng cảm nhận…
Cảm nhận thấy hạnh phúc xen lẫn trong từng hơi thở và từng nhịp đập.
Khoảnh khắc này…thế giới dường như tồn tại là vì hai người ấy…
Lại là một chap dài nữa , hihi ^^ càng ngày boo càng kute đấy chứ )
“Và chúng tôi không biết đây là sự bắt đầu cho việc Black Company theo sát chúng tôi từng giờ. ”
Còn Black Comany này là Đoàn người áo đen nhưng boo sẽ gọi là BL. Company nhé ^^
Rồi dần dần mọi người sẽ biết thêm về cái này ) hihi ^^
Đọc tiếp: Nhẹ bước vào tim anh – Chương 47
Sáng dậy, đã thấy bố loay hoay phụ mẹ dưới bếp.
Vẫn còn có chút không tin là bố sẽ mãi ở đây.
Bố mẹ đang nói chuyện gì đấy thấy tôi thì im lặng.
Bố nở một nụ cười hiền :
- Chào buổi sáng, con gái.
Mẹ nhìn tôi một lúc rồi cũng mỉm cười :
- Hôm qua mệt lắm hay sao mà lúc ngủ cũng nói linh tinh thế ?
A ! Nói gì thế . Có lẽ là không gì bậy bạ đâu nhỉ…
Tôi ngồi vào bàn , cười tươi :
- Bố mẹ, chào buổi sáng.
- Lát nữa bố đưa con đi học nhé !
Ồ ! Điều này tôi đã nghĩ tới bao nhiêu lần rồi nhỉ ? Tính xem nào, có thể nói là lúc nào nhớ tới bố cũng nghĩ ngay tới điều này.
Như ngày trước, hai bố con sẽ cùng tới trường rồi lại cùng về nhà với mẹ.
Nhưng bây giờ thì khác …
- Không cần đâu . Đường ở đây bố không đi được đâu. Với lại con lớn rồi mà. Ngại lắm !
Bố xoa đầu tôi :
- Haha, cũng biết là lớn rồi à.
Mẹ cẩn thận lấy bánh mì từ trong lò nướng ra, dịu dàng nhìn hai bố con :
- Anh cứ để kệ con. Ở nhà nghỉ ngơi vài hôm. Công việc lại sắp bù đầu rồi.
Bố giúp mẹ phết bơ lên bánh, dù có thế nào cũng cười rất hiền :
- Hai mẹ con không cho thì thôi vậy. Hôm nay, bố ở nhà dọn nhà. Haha.
Lúc chuẩn bị đi học, bố giúp tôi đưa xe đạp ra khỏi cửa, cẩn thận sửa sang lại balô cho tôi :
- Hôm nay con không có buổi học chiều đúng không ?
Bố là thế, dù mới về hôm qua nhưng mọi thứ về tôi đều nắm rất rõ.
- Vâng. Con không có, trưa con về với bố ngay nhé.
Bố xoa đầu tôi :
- Ừ. Học ngoan nhé con gái !
Tôi cười :
- Bố cũng ở nhà ngoan nhé.
Đến trang:
Các bạn đang đọc Tiểu Thuyết: Nhẹ bước vào tim anh tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15711216