
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 153 - Tiểu Thuyết: Nhẹ bước vào tim anh
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
Tôi nhìn theo dáng đi đầy hống hách của oan hồn kia .
Hừm…Không thể phủ nhận được là người này cũng có cái nhất !
Đó là …làm người ta muốn đánh nhất.
Còn anh nhận xét …người này là…mặt dày nhất !!!
Tôi giữ chặt chiếc túi nhỏ, từng bước từng bước di chuyển tới trước căn phòng kính.
Ngồi sau bàn làm việc, trên chiếc ghế xoay màu đen đầy trang nghiêm, anh đang nghiên cứu đống văn kiện với vẻ nhàn nhã.
Tôi nín thở…từ từ…từ từ mở cánh cửa ra…
Ồ, hay lắm ! Không phát ra tiếng động nào cả !
Anh vẫn chăm chú làm việc, không có bất kì biểu hiện gì.
Ha ! Anh không phát hiện ra tôi !
Nhưng tôi không hề biết rằng …chiếc bút trong tay người ấy dừng quay trong một tích tắc !
Đã đến rất gần bàn làm việc của anh rồi…
Anh vẫn không biết !
Quá ngây thơ rồi đây !
Vài suy nghĩ chợt lóe lên, tôi bước thật nhẹ…thật nhẹ …
Và bây giờ, tôi đã ở ngay bên cạnh anh rồi.
Thật là… ! Anh vẫn không hề biết tới sự có mặt của tôi !
Tôi nín thở, thả nhẹ chiếc túi xuống, hai tay đưa ra… bịt mắt anh lại !
Haha ! Thử xem là anh có biết tôi không !
Tôi im lặng, chờ anh đoán . Ngốc đâu mà nói gì chứ !
Anh thả bút xuống, khóe miệng nâng lên.
Tôi hồi hộp chờ đợi…
Anh đột nhiên đưa tay di chuyển trên bàn phím lap top.
Thật nhanh, một dòng chữ hiện ra trên màn hình :
” Này cô bé , có muốn anh giả vờ như không nhận ra ? ”
Ngay lập tức, tôi thả tay ra…
Anh ấy thật quá đáng mà ! Nham hiểm !
Tôi vừa hụt hẫng vừa tức giận, lại có chút không chịu nhìn anh :
- Anh làm sao mà biết được em chứ ?
Anh cười, vẻ mặt đầy kiêu hãnh. Giống như câu hỏi của tôi chỉ-là-thừa !
Được lắm ! Dám xem thường người khác !
Sau vài giây toan tính, tôi vô cùng tự tin mà nói :
- Thế anh có đoán được là em mang gì đến cho anh không ?
Anh mỉm cười, nói một cách thật dễ dàng :
- Không phải là đồ ăn trưa chứ ?
- …
Tôi kìm cơn tức giận, bặm môi nhìn anh :
- Không ! Không phải ! Đồ ăn trưa gì chứ ! Em chẳng mang gì cho anh hết !
Ánh mắt anh trở nên đầy ý cười :
- Ồ ! Thế à ! Vậy Vy Anh tới đây như thế nào ?
- Em đi xe bus.
Anh có vẻ như ngạc nhiên :
- Xe bus ? Em đi được xe bus à ?
- Anh ! Duy ! Phong !
Vẻ mặt của anh trở nên rất vô tội trước sự giận dữ của tôi . Cứ như là anh không hiểu lí do tôi tức giận vậy !
Quá đáng ! Xấu xa !
Lớp 11 mà không đi được xe bus sao ? Hứ !
Mà cũng đã quá trưa rồi, tạm thời bỏ qua cho anh vậy .
Tôi lấy lại chất giọng bình thường :
- Anh không định ăn trưa à ?
Nét ma mãnh thoáng qua trong nụ cười tưởng như là thuần khiết của anh :
- Bây giờ ăn.
Chưa để tôi nói gì thêm , anh thản nhiên cầm chiếc túi kia đi đến sofa.
- ….
Nhìn người ấy đang lấy chiếc hộp sứ màu trắng ra, cơn ấm ức cũng bị dẹp bỏ sạch sẽ, thay vào đó là vừa hồi hộp vừa mong đợi.
Anh đợi tôi lại gần rồi mới mở hộp ra…
Có vẻ anh hơi bất ngờ :
- Em tự làm ?
Tôi gật gật đầu, hí hửng :
- Em với Trúc Vũ dành cả buổi sáng để làm đấy !
Anh nhìn tôi :
- Có vẻ hơi nhiều ?
Hơi nhiều ư ? Hoàn toàn sai rồi…phải là…quá nhiều mới đúng !
Tại vì nấu từng ấy mà chỉ san làm hai cho nên mỗi suất ăn là rất to lớn.
Tôi le lưỡi rồi mạnh mẽ tuyên bố :
- Anh nhất định phải ăn hết đấy nhé !
Anh cười một tiếng :
- Được rồi.
Tôi ngồi cạnh, dán mắt quan sát từng hành động của anh.
Anh từ tốn ăn thìa đầu tiên…sau đó…im lặng một lúc.
Ồ…thế này là…có phải là anh bị tôi làm cho cảm động rồi không ?
Biết ngay mà ! Biết ngay mà !
Nếu tôi không nhầm thì đây này là lần đầu tiên anh được thưởng thức món ngon tới vậy !
Đến trang:
Các bạn đang đọc Tiểu Thuyết: Nhẹ bước vào tim anh tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15706081