
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 173 - Tiểu Thuyết: Nhẹ bước vào tim anh
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
- Sao lại không ? – Nguyễn Huy có vẻ lường trước sự việc, đã đến lúc mọi chuyện cần được nói ra rồi đây .
- Hoàng Anh Nhật chính là Hoàng Duy Thức. Cậu thế quái nào mà không biết ?
Nguyễn Huy cười :
- Tớ biết – anh quay lưng về phía cửa nên không biết được rằng có một người đang lặng lẽ tiến tới gần…- Nhưng mà Vy Anh không …
Chiếc điện thoại đột ngột bị giằng mạnh lấy.
Anh giật mình…sau đó kinh ngạc nhìn người đang đứng trước mặt mình :
- Cô Diệp.
Đọc tiếp: Nhẹ bước vào tim anh – Chương 56
Bà bình tĩnh ngắt điện thoại, nói với Trúc Vũ :
- Con đi vào phòng.
Dáng vẻ xa lạ này anh chưa bao giờ thấy ở bà, người phụ nữ có gương mặt phúc hậu luôn mỉm cười đầy dịu dàng.
Trúc Vũ cũng bàng hoàng không kém, nhìn hai người rồi chạy nhanh vào phòng, đóng cửa lại.
Bà nhìn anh, vẻ mặt vừa tức giận lại xen lẫn sự sợ hãi :
- Huy ! Con làm sao thế hả ? Vì cô tin con, vì cô nghĩ con hiểu chuyện nên mới để con phụ trách việc này. Vậy mà con đang làm gì hả ?
- Cô Diệp. Cô bình tĩnh nghe cháu nói.
Bà ném mạnh chiếc điện thoại xuống sàn…bà đã hoàn toàn bị mất kiểm soát thật rồi :
- Nói đi ! Con giúp Duy Phong và Vy Anh quen nhau. Con làm sao thế ? Huy ! Có phải là con không coi lời nói của cô ra gì không ?
- Cô Diệp. Cháu là muốn giúp hai người ấy mà.
Bà Diệp nhìn anh, giọng đã lạc hẳn đi :
- Không phải là cô đã nói với con là không được rồi à ? Tại sao lại còn cứ như vậy hả ? Con có biết được hậu quả của việc này không ? Con có biết được Vy Anh sẽ như thế nào không ? hả !
- Cô bình tĩnh. Vy Anh sẽ không sao đâu. Cho dù em ấy biết chú Nhật không phải bố ruột thì cũng không sao mà.
Chuyện này là anh vô tình nghe được mẹ và cô Diệp nói chuyện.
Là bố Vy Anh mất từ nhỏ, cô đã lập gia đình cùng Hoàng Duy Thức.
Nhưng anh thật sự không hiểu nổi sao mọi chuyện lại có vẻ nghiêm trọng như thế này.
Bà Diệp nói như hét lên :
- Không sao à ? Cháu biết được những gì mà nói là không sao hả ? Cháu có lường trước được điều gì sẽ đến với Vy Anh không ? – bà run lên – nó có thể sẽ không còn được như người bình thường nữa, tâm lí sẽ không ổn đinh được, có biết không hả ?
Vì bảo vệ Vy Anh, não bộ mới xóa bỏ đi phần kí ức đó…
- Cô Diệp. Vy Anh sẽ không như thế đâu mà. Em ấy rất yêu bố, dù là có phải người sinh em ấy ra hay không cũng không quan trọng.
- Là thế à ? Thế cháu có biết Vy Anh từng bị tai nạn mất trí nhớ không hả ? Không biết ? Thế cháu cũng không biết là từ khi quen Duy Phong thì đêm nào nó cũng gặp ác mộng không ? Mới hôm qua còn phải uống thuốc giảm đau. Cháu nghĩ mọi chuyện chỉ đơn giản như vậy mà Hoàng Duy Thức không thể quay lại được còn cô , cũng không thể đi đâu ngoài bệnh viện và nhà ?
Nguyễn Huy hoang mang…
- Cô đã nói rồi. Là Duy Phong và Vy Anh không được gặp nhau . Giờ thì thế nào ? Hả !
- Cô…Vy Anh, từng bị…tai nạn ? Em ấy…mất trí nhớ ?
Bà Diệp run rẩy, nói như thều thào :
- Là do chính bố ruột nó gây ra đấy.
Nguyễn Huy đỡ lấy bà đang sắp ngã, anh bàng hoàng trước những gì mình vừa nghe thấy :
- Cô nói là bố ruột đã hại Vy Anh ?
Bà như không thở nổi…
Nhớ lại cảnh Vy Anh nhỏ bé của bà nằm im trong vũng máu, mắt nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt.
Ngực bà quặn lại, đau thắt.
Nguyễn Huy đỡ bà lại sofa, bây giờ dù là có nói gì cũng không đủ :
- Cháu không biết mọi chuyện là như thế. Cháu hại Vy Anh rồi.
Bà Diệp mệt mỏi nói :
- Bây giờ, hai đứa quen nhau như thế nào rồi.
Qua cuộc điện thoại của thư kí Hoàng thì…
- Duy Phong nghĩ là chú Nhật là bố ruột của Vy Anh.
Sắc mặt của bà phút chốc trở nên trắng bệch, run rẩy…
Nguyễn Huy mím môi, với lấy chiếc áo khoác rồi chạy nhanh ra phía cửa :
Đến trang:
Các bạn đang đọc Tiểu Thuyết: Nhẹ bước vào tim anh tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15704290