
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 202 - Tiểu Thuyết: Nhẹ bước vào tim anh
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
- Vâng !
Anh thở nhẹ, tay còn lại rút chiếc điện thoại màu đen , ra lệnh :
- Tiến hành đi.
Tiến hành gì cơ ? Tôi rùng mình bất an.
Anh chỉ nói một câu rồi lia thẳng máy lên bàn, sau đó đưa tay véo nhẹ má tôi, cười ma mãnh :
- Vy Anh của anh đáng yêu thật ! Về sau đừng khóc nhé.
Tôi vẫn tỏ ra bình tĩnh nhưng cả người mềm nhũn, thần trí bay toán loạn :
- Em không sợ đâu. Em có bố mẹ. Em không sợ anh ! Anh mà làm gì em sẽ mách bố, mách mẹ. Hơn nữa, còn có luật pháp, em có anh huy làm luật sư. Sẽ kiện anh !
Trình bày xong, tôi cảm thấy mình thật may mắn khi sở hữu trí thông minh tuyệt đỉnh trời phú ! Tinh thần cũng vững vàng hơn !
Anh gật đầu đồng ý :
- Ừ ! Đúng rồi ! – chất giọng mang vẻ bất cần – nhưng mà những thứ đó anh đều không sợ.
- …
Nhìn tôi mặt mày xám tro, cứng ngắc, anh chợt cười mờ ám :
- Chỉ sợ Vy Anh cắn anh thôi !
Tôi trừng mắt :
- Mặc kệ anh. Em không quan tâm, em cũng không thèm cắn anh !
Vừa lúc ấy, mấy chị nhân viên đi qua nhìn hai người tôi đầy ẩn ý và cũng tiện thế ghim mắt nhìn anh say sưa.
Tôi có hơi mất tự nhiên.
Ánh mắt anh chợt trở nên sâu lắng , nghiêm túc :
- Vy Anh, chuyện lần trước…
Từ này giống như là mũi dao đâm thằng vào vết thương của tôi khiến tôi lập tức giãy nãy lên, đứng phắt dậy, hướng mấy chị đang đứng cạnh đó, la lớn :
- Chị Hạnh ! Chị gọi em !!!
Loảng xoảng ! Loảng xoảng !
Mấy chị kia đang thất thần nhìn anh thì bị phản ứng của tôi làm cho giật mình, trượt tay làm rơi thẳng khay đồ.
Chị Hạnh thất kinh nhìn tôi, lắp bắp :
- Chị…chị…chị đâu có gọi em .
Tôi mang trong mình một cảm giác tội lỗi đè nặng, chỉ biết cười trừ nhìn dáng vẻ chật vật , sợ hãi thu dọn đồ của mấy chị đó.
Cũng đừng trách tôi…Là tại người kia cả thôi !
Anh chợt nắm tay tôi , đôi mắt mang theo làn sương mờ mịt :
- Bé con,em không được phép lảng tránh !
Nhịp tim tôi dừng hẳn lại…
Thế giới dường như không còn âm thanh nữa…
Bé con…Bé con…
Anh đang gọi tôi ?
Bé con…
Tôi ngơ ngác.
- Em không nhớ anh cũng được – Anh khẽ cười – mà làm sao có thể quên anh ?
Tôi thẫn thờ, nhìn anh không chớp mắt.
Hơi thở trở nên dồn dập, môi mím chặt, sắc mặt tái mét.
Anh nhìn tôi hoảng hốt :
- Em làm sao thế ?
Tôi đưa mắt đờ đẫn nhìn anh như người mất hồn, mấp máy môi :
- Em khó chịu. Em ra ngoài một lát.
Rút khỏi tay anh, tôi chạy biến ra khỏi khu Vip ngột ngạt.
Đọc tiếp: Nhẹ bước vào tim anh – Chương 62
Nắng đã trở nên dịu đi.
Không còn mang theo sự hanh khô và bỏng rát như ban trưa nữa.
Tôi hít từng ngụm không khí đầy bụi xe vào chật phổi vẫn không cách nào đẩy tâm trạng ra khỏi sự rối bời.
Ngày hè mà vẫn cảm thấy lạnh thì kì lạ thật đấy.
Tôi ôm gối, ngồi trên bậc thềm trước quán, đờ đẫn nhìn ra ngoài đường.
Những hình ảnh lúc nãy không ngừng xoay tròn, đè lên nhau khiến tôi hoảng loạn.
Đầu tiên là Hoài Vân gặp tôi bịa chuyện, sau đó là anh đến bắt Hoài Vân quì xuống xin lỗi tôi.
Sau đó là anh nói những lời thật kì là và tôi cũng làm những điều thật kì quặc.
Tôi không biết, thật sự không biết sắp xếp và diễn giải chuyện này ra sao cả.
Hay tất cả chẳng qua chỉ là ảo giác ?
ảo giác được tạo ra do nỗi nhớ vô tận về anh tích tụ trong hơn tháng nay ?
Ừ, có lẽ là thế rồi. là ảo giác mà thôi.
Gió thêm một nhiều , từng cơn lướt qua làm tóc tôi rối tung.
Cái lạnh xâm chiếm cơ thể dần một tăng.
Đột nhiên cảm nhận được sự ấm áp, bên tai là giọng nói gây nghiện rất đỗi quen thuộc của anh :
- Mặc vào đi !
Anh khóac chiếc áo khoác đen lên người tôi rồi ngồi xuống kế bên.
Tôi lắc đầu, tránh người khỏi chiếc áo đó.
Đến trang:
Các bạn đang đọc Tiểu Thuyết: Nhẹ bước vào tim anh tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15700371