
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 40 - Tiểu Thuyết: Nhẹ bước vào tim anh
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
-Em từ đâu chui ra dọa người như thế Vy Anh ?
Trúc Vũ dựa vào người Mạnh Vũ thì thầm cái gì đó, thấy tôi như vậy thì chạy tới, sốt sắng hỏi :
-Cậu…cậu bị gì thế ?
-Chuyện gì vậy ? –Mạnh Vũ hơi trầm giọng.
Tôi hé mắt nhìn xung quanh, ko thấy Bùi Quang đâu cả, lấy lại bình tĩnh, thở phào nhẹ nhõm , xúc động :
-May mà có mọi người ở đây. Bùi Quang muốn đánh em.
-Ko thể nào.
Mấy người bọn họ đồng thanh bằng giọng ko thể tin được, kèm theo đó là ánh mắt hoang mang nhìn tôi.
Trúc Vũ thậm chí còn sờ trán tôi, lo lắng :
-Cậu có thấy khó chịu ở đâu ko ?
Tôi ngẩn người , tại sao mấy người này lại có phản ứng như thế.Đối với một Bùi quang toàn tiếng xấu, tính tình lập dị thì chuyện nào có gì lạ ? Ko phải họ đang nhầm lẫn Bùi Quang là một học sinh chăm ngoan, gương mẫu như tôi đấy chứ ? Mà thôi , dù sao chỗ này cũng toàn người mình, tên đó dám làm bừa.
Tôi vừa mới hí hửng được một chút thì Bùi Quang hai tay đút túi, nghênh ngang đi tới.
Đến điệu đi cũng thật đáng ghét. Tôi ko tự chủ được lui vài bước.
Lúc tới gần, hắn phát hiện ra tôi đang núp núp sau lưng mấy người, hắn cười…một cách kì quái.
Mạnh Vũ, Trúc Vũ và mấy người trong đội bóng đều liếc liếc tôi và Bùi Quang.
Phải thế chứ, cuối cùng, họ cũng tỉnh táo nhận ra mọi chuyện rồi.
-Cậu đi đâu mà lâu vậy ? – Mạnh Vũ cười cười.
Sao tôi thấy giống như Mạnh vũ cười gian thế nhỉ ?
Bùi Quang ko trả lời.
Tôi biết ngay mà , hắn đâu dám nói ra mấy chuyện xấu hổ như vậy chứ. Hừ,chỉ giỏi bắt nạt người yếu hơn mình.
Bùi Quang đánh nhẹ vào vai Mạnh Vũ :
-Chơi bóng thôi. – rồi bỏ đi.
Đồ ngây thơ, tưởng tôi ko dám bỏ về trong khi hắn chơi bóng chắc.
Tôi lườm lườm. Nhưng có lẽ chẳng ai xui xẻo bằng tôi cả, cái tia lườm đầy thù hận đó lại lọt vào mắt Bùi Quang.
Hắn khựng người , cười . Lại là nụ cười kì quái đó. Bùi Quang vẫy vẫy chùm chia khóa trước mặt tôi.
Hết trò, cái này mà cũng đi khoe khoang.
Nhưng mà hình như có cái gì đó ko đúng lắm.
Tính tôi cực kì hay quên. Nhiều lúc đi học được nửa đường nhưng rồi phải đạp xe về để kiểm tra lại đã khóa cửa chưa. Vì thế, mẹ chỉ cho tôi lúc khóa cửa xong thì phải tự dặn mình là “đã khóa cửa rồi, yên tâm”, như thế sẽ ko còn quên nữa. Tôi cũng cẩn thận dán lên mỗi chìa khóa một mẩu giấy màu be bé, ghi rõ cụ thê rtừng chìa bao gồm khóa xe đạp, khóa nhà và của nhà bên Trúc Vũ nữa. Vì vậy, chùm chìa khóa của tôi rất đặc biệt, nó mang màu sắc đầy mình.
Bùi Quang làm sao thông minh mà nghĩ ra được sáng kiến như tôi. Hứ.
Nhưng mà…như vậy là…ý nghĩ vừa nảy ra khiến tôi run lên. Bầu không khí xung quang cũng xuống tới độ âm . Có khi nào Bùi Quang thù tôi tới mức …muốn chiếm đoạt tài sản ko ?
Chiếc xe đạp màu hồng ,dễ thương đó là cả một ngày bố tôi bỏ ra chọn mới có thể vừa ý. Bố bảo tôi dùng chiếc xe đạp đó thì bố sẽ chẳng bao giờ thấy tôi lớn hơn một đứa nhóc tiểu học cả.
Còn nữa, có khi nào Bùi Quang đột nhập vào nhà tôi khủng bố ko ?
Dù có thế nào cũng phải cướp lại chùm chìa khóa . Tôi ko dễ dàng bị đe dọa thế đâu nhé.
Tôi lay lay cánh tay Mạnh Vũ :
- Anh …
Nhưng lời nhờ vả chưa nói xong, Bùi Quang đã lôi Mạnh Vũ đi. Thật muốn khóc.
Tôi cố níu kéo nhưng Mạnh Vũ lại cố tình lờ đi , nhìn tôi cười cười :
-Có gì em cứ nói với Trúc Vũ.
-Ko, chỉ anh mới…
Chưa nghe tôi nói hết, Mạnh vũ đã ngoảnh đầu đi, đập đập hai tay vào nhau , nói to :
-Mọi người, ra sân nào.
Tôi nhìn đội bóng thân bao lâu nay đang bỏ mặc tôi lao ra chơi với Bùi Quang đáng ghét đó.
Đến trang:
Các bạn đang đọc Tiểu Thuyết: Nhẹ bước vào tim anh tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15668828