
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 49 - Tiểu Thuyết: Nhẹ bước vào tim anh
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
Rồi đột nhiên, hắn dừng lại…quay người…chạy về phía tôi.
Tôi hét lên một tiếng.
Lần này là…hắn đuổi theo tôi.Có tiếng gầm rú chói tai.
Tên này sao khó tính vậy, ko muốn bị làm phiền thì có thể chạy đi mà, bây giờ, hắn định làm gì thế ?
Thấy chiếc xe đạp còn khóa ở gần cầu, tôi mới hiểu ra, có lẽ hắn muốn lấy luôn…cho bõ tức.
Cho đến khi hắn chặn được tôi lại thì tất cả những gì tôi chỉ có thể làm là đứng im và hét lên. Hắn trừng mắt tiến tới. Tôi hoàn toàn hoảng loạn , chỉ biết lùi lùi theo quán tính.
Đột nhiên, một tấm lưng chắn ngang trước mặt tôi . Cảm giác của tôi lúc ấy là được bảo vệ . Cho tới khi tên cướp bị đáng gục, bỏ chạy thì tôi mới chớp mắt.
Bùi Quang vứt cho tôi cái túi đồ, hằm hằm nhìn tôi.
Bây giờ, cứ mỗi lần gặp Bùi Quang là tôi muốn chạy trốn. Tại sao hắn luôn nhìn tôi bằng ánh mắt như vậy. Tôi cúi đầu, kiểm tra cẩn thận lại cái túi.
Với ánh mắt hung dữ đó, Bùi Quang khoanh tay nhìn tôi. Tự nhiên , tôi lại cảm thấy như một đứa con có lỗi đang bị phạt vậy. Mà tôi đâu bắt Bùi Quang cứu tôi . Ở đâu xông ra làm anh hùng, tôi để yên cho hắn thể hiện còn muốn gì nữa ? Nhưng dù sao …nếu hôm nay ko có Bùi Quang thì tôi chết chắc.Phải nhịn một chút. À đúng rồi, Bùi Quang diễn thì tôi cũng nên khen một câu chứ.
Tôi lảng tránh ánh mắt dễ gây bựa bội của Bùi Quang, tỏ vẻ ngưỡng mộ :
- Bạo lực cũng có cái hay đấy chứ.
Lần này, ánh mắt hắn dữ dằn hơn, Bùi Quang nhắc lại :
- Bạo lực ? Hay ?
Tôi gật đật đầu ủng hộ.
Bùi Quang tiến lại gần :
- Tôi vứt em xuống sông nhé. – bắt chước tôi cười cười – chắc cũng hay.
Tôi xua xua tay, lùi ra sau :
- Đừng có đùa như vậy, đang là mùa đông đấy.
Có khi nào Bùi Quang làm thật ko ? Có thể lắm chứ. Tôi hơi rùng mình.
- Tại sao lại ở đây ?
- Đi…đi dạo.
Bùi Quang tiến thêm một bước, tôi cuống quít :
- Đến tập đoàn Khánh Phong.
Ánh mắt Bùi Quang tối sầm lại nhìn tôi một lúc , rồi lớn tiếng :
- Đi đến đó vậy tại sao còn ở đây ?
- Tất nhiên là ở đây, em có bản đồ mà.
Bùi Quang tỏ vẻ ko tin nỗi :
- Em sống ở núi từ nhỏ đấy à, thành phố bé tẹo mà cũng phải bản đồ .
Tôi mặc kệ, lôi bản đồ ra, chỉ chỉ với vẻ hiểu biết :
- Nhà em ở đây , đi theo đường này, đường này . Có lẽ sắp tới rồi đấy.
Bùi Quang hết nhăn mặt nhíu mày rồi nói đầy bất lực :
- Đồ đầu đất. Em đang đi ngược bản đồ đấy.
Đầu đất ? Tôi chỉ muốn lấy bản đồ đập hắn. Nhưng thực tế chỉ lén lút lườm và đe đe.
- Thôi bỏ đi bỏ đi, tôi đến hết kiên nhẫn với em mất.
Rồi Bùi Quang lôi tuột tôi tới chiếc môtô dựng gần đó, ra lệnh :
- Lên xe.
Quá đáng, tôi đâu phải con của hắn đâu chứ. Hừ, ko lên.
- Anh chỉ đường , em sẽ tự đi.
Bùi Quang bắt đầu đưa ngón tay lên , đếm :
- Một…
Đe dọa , lại đe dọa. Con người này thật tàn nhẫn.
Tôi cố gắng thương lượng :
- Thế xe đạp thì làm như thế nào .
- Tôi gọi người đưa về nhà cho em.
- Như vậy ko được .
Bùi Quang gật gật đầu tỏ vẻ đồng ý. Biết ngay mà, dù có độc ác đến thế nào nhưng dưới sự lương thiện và thông thái của tôi cũng phải chấp thuận thôi . Được, người này còn có thể cải tạo . Tôi chờ Bùi Quang chỉ đường nhưng lại một lần nữa, hắn đưa tay lên :
- Hai.
Chiếc xe lao vút đi, tôi sợ tới mức bám chặt áo Bùi Quang.
Cuối cùng, tôi đã thấy tòa cao ốc vĩ đại ấy – trụ sở tập đoàn K.P.
Choáng ngợp…
- Vào đi, khi nào xong thì gọi.
Chưa kịp để tôi trả lời, Bùi Quang phóng xe đi mất hút .
Ko biết Bùi Quang nghĩ cái gì thế nhỉ ? Nhưng nghĩ lại mọi chuyện xảy ra vừa rồi, tôi cảm thấy còn nợ người đó một lời cảm ơn.
Đọc tiếp: Nhẹ bước vào tim anh – Chương 17
Đến trang:
Các bạn đang đọc Tiểu Thuyết: Nhẹ bước vào tim anh tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15669000