
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 139 - [Tiểu Thuyết] Phận Má Hồng (Full)
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
hôm sau, quân Pháp đã chiếm xong đồi xanh đằng trước tháp pháo đài Malakof. - Vậy là Ngài tư lệnh muốn kết thúc chiến dịch! - Pompette nói. - Ngài muốn chiến thắng thật nhanh! - một người lính Bắc Phi nói. - Ngài muốn vào thành Sebastopol! - một người nào đó nữa nói. Tất cả mọi người, tất cả các binh chủng đều lặp lại câu nói đó. Trong khi ấy Stephanie cùng với các binh sĩ công binh đào, đắp, củng cố công sự, khiêng những ấm ván, mở rộng các giao thông hào. Nàng vừa làm hùng hục vừa tự nhủ: "Phải kết thúc càng sớm càng tốt. Và kỳ này nhận được thư trả lời của Amélie, mình cũng có những "chiến hào" và những cuộc "tấn công" của riêng mình!". Stephanie ôm hai niềm hy vọng, chúng động viên nàng làm việc không biết mệt, củng cố cho nàng lòng dũng cảm và sức chịu đựng, đồng thời cũng tạo ra cho nàng niềm vui: nhận được thư của Amélie và của René. Khi pháo binh tiếp tục tập trung nã pháo vào tháp pháo đài Malakof ngày 17 thì Stephanie cảm thấy không thể nhịn được nữa. Nàng muốn lao lên đó, cùng tham gia với các đơn vị tấn công tháp pháo đài. Nàng muốn chứng kiến tận mắt sự sụp đổ của các pháo đài kiên cố kia, cái pháo đài mà nàng biết rất rõ, thuộc lòng từng ngóc ngách, từ ụ súng, từng lỗ châu mai. Khốn nhưng Pompette vẫn quản nàng chặt chẽ như con chó chăn cừu quản con cừu và Stephanie không dám trái lệnh bà. Pompette cho phép nàng tiến lên đó, nhưng với điều kiện là chỉ sau khi pháo đài đã hoàn toàn vào tay quân ta. Ngày 18 một tiểu đoàn quân Pháp lên được tháp canh đầu tiên của pháo đài Malakof. Nhưng quân Nga kháng cự dũng mãnh và đơn vị quân Pháp buộc phải lui xuống. Pompette nói như một triết gia với Stephanie: - Thấy chưa, cô em? Tôi đã biết mà! Đâu phải quân chúng nó chịu nhả cái pháo đài ấy ra một cách dễ dàng? Cứ yên chí, hễ quân ta chiếm xong là tôi thả cho cô chạy lên đó ngay. - Nhưng còn lâu nữa không? - Stephanie sốt ruột hỏi. - Sắp rồi! Nhưng phải bao giờ trận nã pháo cuối cùng kết thúc kia. Còn bây giờ, cô thấy đấy, cả hai bên đều thương vong khủng khiếp. Mà đúng là hai bên thương vong ghê gớm thật, đến nỗi ngày 19 hai bên phải ký bản tạm ngưng chiến để thu thập người bị thương, đồng thời mỗi bên cũng có thời gian kiểm lại những thiệt hại của mình. Tin đó khiến Stephanie nằm vật ra đất, rã rời. Nàng đau đớn nói: - Vậy là vẫn tiếp tục tình trạng như cũ. Vẫn chỉ là cuộc bao vây! Đúng là như thế. Ngày 28, huân tước Raglan, Tổng Tư lệnh quân Anh bị chết vì dịch tả, cũng đúng như nguyên soái Saint Arnaud năm ngoái. Cuộc tấn công Sebastopol bị ngưng. Stephanie vẫn tiếp tục viết những lá thư đầy kiềm chế cho Amélie. Trong những lá thư đó nàng vẫn phải nén lòng dùng một thứ lời văn lạnh lùng mặc dù trong lòng nàng đầy lo âu và chỉ muốn viết lên giấy tất cả niềm tâm sự. Cuối cùng, sau khi gửi đi 6 lá thư liền, nàng mới nhận được thư của Amélie. Cầm chiếc phong bì bên ngoài có nét chữ quen thuộc, Stephanie run lẩy bẩy. Tim nàng đập thình thịch. Nàng bỗng nhiên hoảng sợ. Và không hiểu còn thứ tình cảm nào nữa đã khiến nước mắt nàng trào ra. Phải chăng đó là nỗi vui mừng? Vậy là thư Amélie đã tới! Chưa mở lá thư vội, nàng cầm thư, chạy như bay đến chỗ cỗ xe, hấp tấp trèo lên, chui vào và thả những tấm bạt chung quanh xuống. Nàng muốn hoàn toàn chỉ có một mình. Một mình đọc những hàng chữ nói lên tin tức về chàng ... Chắc chắn René sẽ gửi thư cho nàng. Chỉ ngày mai, ngày kia là cùng thư chàng sẽ đến. Nhưng lúc này đây, đã có thư của Amélie! Nàng không đòi hỏi gì hơn. Pompette nồi trên càng xe, lo lắng chờ kết quả đọc thư của Phanie. Bà sung sướng thay cho nàng. Vậy là Phanie yêu quý của bà cuối cùng đã nhận tin tức gia đình ... cô ta chắc sẽ vọi vã tìm về với người tình René của cô ta ... cô ta cũng còn muốn nhìn thấy hai đứa con sinh đôi của cô ta ... khéo cô ta sẽ không ở lại đây cho đến hết cuộc chiến tranh ... Pompette buồn rầu nghĩ đến lúc Phanie thân yêu của bà sẽ không ở lại đây nữa. Đột nhiên một góc vải bạt bị lật lên và Stephanie hiện ra! Hai mắt ráo hoảnh! Tay cầm lá thư và người đờ đẫn hệt như hoá đá. - Bà đọc đi! Pompette run rẩy đỡ lá thư. Tập thư dày, rất nhiều trang và viết bằng thứ chữ nhỏ kín mít làm bà hoảng sợ. Bà nói khẽ như đứa trẻ phạm lỗi: - Tôi đọc kém lắm, Phanie! Cô phải đọc cho tôi nghe thôi. - Tôi không thể đọc được - Stephanie nói bằng cái giọng khủng khiếp làm cho Pompette lạnh gáy. Stephanie chậm chạp bước ra, ngồi trên càng xe. Mắt nàng đờ đẫn hướng về nơi vô định. Nàng đang chờ. Pompette cố gắng đọc. Thoạt đầu bà đọc thành tiếng, nhưng giọng cứ khẽ dần. Và bây giờ bà chỉ còn mấp máy môi. Cuối cùng bà gấp lá thư lại, cho vào phong bì và hỏi rất khẽ, giọng đầy lo âu. Dường như bà phải cố gắng lắm mới thốt nên được câu hỏi đó: - Bây giờ cô định thế nào, Phanie? - Không định thế nào hết. Anh ấy đã đính hôn từ tháng 5 rồi, tháng Chạp này họ cưới nhau. Mỗi tiếng từ miệng Stephanie thốt ra nghe uất ức như một cái tát. - Nhưng cô vẫn có thể ... - Bây giờ anh ấy đã biết tôi còn sống. Phần quyết định là ở phía anh ấy. Anh ấy có thể viết thư cho tôi và hủy việc đính hôn. Bà biết không, anh ấy có bà mẹ! Chắc chắn bà ta đã ngăn cản thư từ giữa anh ấy và tôi. Bà ấy đã đạt được mục đích! - Phanie thân mến ... - Bà đừng nói gì hết. Tôi xin bà đừng nói gì với tôi nữa. - Ông René sẽ viết thư cho cô! - Pompette quả quyết nhưng giọng nói không được tự tin lắm. - Không đâu! René là người không dám tự quyết đoán chuyện gì. Anh ấy bao giờ cũng nghe người khác. Không phải chỉ tôi nhận xét như vậy đâu. Chỉ có một người đàn bà tác động đến René mạnh nhất, đó là mẹ anh ấy. Bà ta rất ghét tôi. Và tôi không tin bà ta sẽ để yên cho tôi lấy René. Đây là một đòn khủng khiếp giáng lên đầu tôi, Pompette, đúng là khủng khiếp! Tôi mong cuộc bao vây này sẽ kéo thật dài ... tôi sẽ có cơ may! - Ôi, Phanie! - Pompette xúc động nói khẽ, rồi bước đến định ôm nàng. Stephanie đẩy bà ra rồi lùi lại: - Để tôi yên. Tôi đâu muốn buồn về anh ấy cũng như về tôi. Chỉ có điều lẽ ra tôi phải nhìn thấy trước chuyện này. Tôi đã lường hết mọi khó khăn, nhưng sao quên bẵng, không nghĩ đến khả năng này? Anh ấy đã hủy hoại tất cả! René là một giẻ ướt, hoàn toàn không có ý chí gì hết! Anh ấy không có chút gì của một người đàn ông. Là đàn ông phải dám quyết đoán. Tôi yêu René bao nhiêu thì cũng căm ghét anh ta bấy nhiêu. - Phanie thân mến ... - Một là tôi chết hai là tôi trả thù ... Chỉ có hai con đường ấy thôi. Và tôi yêu cầu đừng bao giờ bà nhắc đến con người ấy với tôi nữa. Lá thư tiếp theo của Amélie cũng chỉ lặp lại những điều đã nói trong thư trước: René đã đính hôn với tiểu thư Lomanais ngay sau khi thời gian dưỡng bệnh ở lâu đài của dòng họ chàng. Ông Faverolle, cậu nàng không muốn ai nhắc đến cái tên Stephanie trước mặt ông. Mẹ chồng nàng, phu nhân Francoise de Dytteville thì vẫn quý con dâu như xưa. Hai đứa con sinh đôi của nàng vẫn hoàn toàn khỏe mạnh. Cô Alida, em chồng của nàng sắp thành hôn. Tình hình lâu đài và trang ấp của Stephanie ở Vendée vẫn yên ổn. Aimé Becave hiện đang sống với bố mẹ trong trang ấp của nàng. Lá thư thứ hai này Stephanie đọc kỹ. Nhưng đến lá thư thứ ba thì nàng cầm lên nhìn một lúc lâu rồi không bóc phong bì, cứ thế xé vụn và thảo cho gió bay. Lúc xé, mặt nàng đanh lại, hai mắt nhắm nghiền. Pompette nhìn nàng mà không dám chen vào một lời. Những lá thư tiếp theo của Amélie cũng chịu chung số phận như lá thư thứ ba. Lại một lần nữa, Stephanie cắt đứt với quá khứ của nàng.
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Phận Má Hồng (Full) tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15699022