
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 68 - [Tiểu Thuyết] Phận Má Hồng (Full)
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
dậy cũng quát lại: "Ông phát điên hả? Vậy là ông ngu lắm. Lính tráng cần ăn cho no bụng cũng như cần gái để thoả mãn. Ông ngu hết chỗ nói, đàn bà con gái chúng tôi là thứ lính tráng rất cần để nâng đỡ tinh thần cho họ. Vừa cho họ ăn uống ngon lành vừa cho họ cưỡi. Hôm sau tiến công địch mà đêm trước được làm tình với một con đàn bà mập mạp thì dứt khoát thắng trận. Công việc của tôi phục vụ lính của ông, kể cả ông nữa, là làm các ông vừa no vừa sướng. Lính của ông chỉ cần có thế là tinh thần lên cao rầm rầm ngay". Bà ta nói xong là vị thiếu tá chỉ huy cúi đầu ký luôn. Trông Pompette có dáng của một con gà mẹ chăm sóc đàn gà con. - Bà ta cũng đi với anh à? - Với đơn vị Bắc Phi. Pompette chuyên đi với họ. Pompette ... Pompette ... cái tên nghe ngộ nghĩnh ấy ám ảnh mãi trong đầu Stephanie. Một hôm, trong lúc làm tình, Stephanie hỏi: - Bao giờ anh đi? René đè mạnh xuống làm nàng suýt ngạt thở rồi đáp khẽ: - Khoảng hai tuần nữa. Thế là từ lúc đó Stephanie chỉ chăm chăm nghĩ làm sao gặp được Pompette để giao phó René cho bà ta chăm nom hộ, đồng thời nhờ bà ta viết thư cho nàng để kể tất cả những chuyện gì mà René không viết cho nàng biết. Pompette, theo René tả, rõ ràng là một phụ nữ to lớn, phúc hậu, quý người. Chắc chắn điều Stephanie nhờ vả bà ta sẽ không từ chối. Để bà vui vẻ giúp đỡ nàng, Stephanie quyết định sẽ cung cấp cho Pompette tất cả những gì hiện bà đang cần và sau đấy, Pompette cần gì ở mặt trận, cứ viết thư, nàng sẽ gửi ra. Hôm sau, Stephanie cải trang thành một cô gái thường dân, mặc bộ y phục xấu xí, không đeo trang sức gì hết, tìm đến cổng Trường Quân chính. Nàng biết Pompette sống và ăn ngủ ở đây. Và nhà ăn của trường chính là đại bản doanh của bà. Dọc đường, nhìn những đám người nhàn tản dạo chơi, những kẻ vô công rồi nghề, nàng thấy lẫn vào đó rất nhiều bộ quân phục diêm dúa. Lúc đó là buổi chiều, phố xá tấp nập người qua lại. Stephanie sang bên kia đường, lẫn vào đám đông đúc những ngựa, những xe, lính tráng và những phụ nữ tò mò đứng nhìn. Nàng thoải mái chen, lách, đẩy, lọt vào được bên cạnh cánh cổng sắt to mở rộng. Lính tráng ra vào tấp nập. Đứng bên đường là rất nhiều phụ nữ, một số bế con, một số con đã lớn, đang bấu chặt vào váy mẹ. Tiếng cười nói, tiếng gào thét và đủ các thứ tiếng vang động, tiếng văng tục, tiếng khóc nức nở nữa. Stephanie cảm thấy như lạc vào một thế giới hoàn toàn khác. Nàng thấy mình lạc lõng, nhúc nhát, không biết hỏi thăm ai và cũng không dám hỏi. Nàng đành lách ra khỏi chỗ đông nhất, đứng tách ra một chút, hy vọng sẽ thấy một phụ nữ to béo, chất phát đi ra để nàng hỏi. Bởi vì nàng đoán hình dạng Pompette chắc hẳn to béo, với khuôn mặt chân thật, đáo để một cách đáng yêu. Nhưng nàng chưa thấy gì thì một quân nhân để ria mép oai hùng bước tới trước mặt nàng: - Ê! Cô em xinh đẹp! Đi dạo không? Nàng cau mặt, lảng đi, nhưng anh ta bám theo: - Cô em chờ cậu trai nào phả không? Tên tôi là Amédée , ta làm quen nào. Giận quá, Stephanie quay phắt lại nhìn y, định nhổ vào mặt y cho bõ tức. Đồ ăn nói thô bĩ. - Để tôi yên. Tôi không đợi ai hết. Không việc gì đến nhà ông. - Vậy hả? Nhưng ta cũng làm quen được chứ? Cô em không đợi thằng con trai nào và cũng không thằng con trai nào đợi cô em. Nhưng tại sao cô em cứ đứng mà ngó như bò lạc ngó tìm chủ vậy? - Tôi chờ bà Pompette! Nhưng hãy để tôi yên và đừng nói với tôi bằng cái giọng thô bỉ ấy. - Hừm, Pompette hả? Bà ta "khó" lắm đấy! - anh lính có ria mép vểnh lên nhe răng cười khoái trá - Bà ta cùng đi với tôi ra, mới cách đây 5 phút thôi. Thất vọng, Stephanie hỏi: - Bà ấy sẽ quay về chứ? - Tất nhiên là phải về. Bà ta ngủ ở đây mà lại! Trong lúc chờ đợi, ta đi dạo chơi một lát nào, cô em? - Ông biết hiện giờ bà ấy ở đâu không? - Hiện giờ đấy à? Đang chạy đi mua sắm. Stephanie lấy trong xắc ra một nắm tiền, giúi vào tay anh ta, nói giọng như ra lệnh. - Ông dẫn tôi đến chỗ bà ấy. Tôi ch
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Phận Má Hồng (Full) tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15697798