
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 93 - [Tiểu Thuyết] Phận Má Hồng (Full)
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
à ông ta, con người quần áo tả tơi, đang nằm bẹp kia. - Phu nhân Dytteville! - ông ta thều thào nói. - Gì vậy, thưa đại úy? - Tôi không muốn gia đình biết tôi chết vì dịch tả ... Bà làm ơn nói với vợ tôi, các con tôi ... rằng một viên đạn quân thù ... đã bắn trúng tim tôi ... lúc tôi đang cắm lá cờ chiến thắng lên căn cứ địch ... Bà làm ơn ... không cho gia đình tôi biết tôi chết vì ... dịch tả ... Thì ra ông muốn giữ lại trong ký ức vợ con hình ảnh đẹp đẽ về một người cha anh hùng, đã dũng cảm hy sinh trên bãi chiến trường! Ôi, lòng kiêu hãnh của ông ta lớn đến vậy sao! Stephanie thấy cách suy nghĩ có vẻ ngu xuẩn, nhỏ mọn, nhưng lòng trắc ẩn trước một linh hồn sắp từ già cõi đời, trước tấm thân tàn tạ kia, khiến nàng không nỡ chối từ. Nàng nói rất khẽ: - Được, đại úy yên tâm, tôi hứa sẽ nói với gia đình đại úy ... một viên đạn ... trúng giữa trái tim ... cắm lá cờ chiến thắng ... Stephanie thấy dòng nước mắt lăn chầm chậm trên má ông ta. Ông ta khóc. Khủng khiếp quá! Ông ta khóc vì sung sướng và biết ơn: một phụ nữ quý tộc xinh đẹp và hiền dịu đã hứa là sẽ giúp ông ta sống trong trí nhớ vợ con mình bằng hình ảnh. - Phu nhân Dytteville ... - Ông muốn dặn dò thêm gì nữa, ông đại úy? Hughes de Tarvanne thều thào: - Không ... Thế là đủ rồi ... Cảm ơn bà ... Nhưng tôi muốn ... - Ông muốn gì, ông đại úy? - Stephanie ghé sát miệng ông ta. - Thưa phu nhân, tôi sắp chết ... Bà hãy vui lòng kể cho tôi nghe về Paris, về cung điện Tuileries, những vũ hội, những gì đẹp nhất, vui nhất ở đó ... những thứ tôi không bao giờ còn được thấy ... - Không, ông đại úy, ông còn được thấy tất cả những thứ đó. - Không đâu. Tôi biết chứ. Bà thì còn được thấy, nhưng tôi thì không ... - Tôi ấy ư? - Tôi tin chắc là như thế, thưa phu nhân Dytteville. Câu nói của người hấp hối làm nàng vô cùng mừng rỡ. Nàng nghe nói người sắp chết bao giờ cũng có một thứ giác quan đặc biệt mà lúc thường họ không có. - Phu nhân Dytteville! - Ông cần gì, ông đại úy? - Trong lúc tôi nhớ lại gia đình tôi, vợ tôi và các con, xin bà làm ơn nói với tôi về cuộc sống ... Ông ta đặt đầu gối lên đùi nàng, áp má vào bụng nàng, nuốt từng lời ở miệng nàng thốt ra. Và Stephanie, đặt bàn tay lên bàn tay ông ta, mắt đưa về phía xa, thầm thì: - Đại úy nghe đây, cung điện Tuileries chăng đèn kết hoa rực rỡ. Lính bảo vệ mặc sắc phục đứng hai bên cầu thang chính, những cổ xe lộng lẫy tấp nập chạy đến, xếp thành hàng dài ... Thoả mãn điều ước nguyện cuối cùng trước lúc lâm chung của viên đại úy, Stephanie đã miêu tả cung điện Tuileries, mà chính nàng cũng chỉ nghe tả trên báo chí hoặc do bè bạn. Tuy vậy trước mắt nàng vẫn hiện lên khung cảnh tráng lệ của toà cung điện nổi tiếng này, nơi bao nhiêu triều đại vua chúa nước Pháp đã ngự trị. Càng kể nàng càng say sưa. Nàng kể tên các nhân vật quyền quý trong triều, các mệnh phụ, nàng kể về cách phục sức của họ, những nữ trang quý họ đeo trên người ... Trong khi kể, đầu óc Stephanie lại hiện lên cảnh tượng bao nhiêu đêm dạ hội, vũ hội, tiệc tùng chiêu đãi của giới thượng lưu Paris mà nàng đã dự, đã nhảy với Armand, với René, với bao nhiêu chàng trai khác và đê mê ngả người trên cánh tay họ. Những bùn lầy, những lau sậy rậm rạp, mùi uế khí nồng nặc, bệnh tật, chết chóc ... đột nhiên biến đi đâu mất, và thay vào đấy là những ngọn đèn chùm, những bộ váy áo tha thướt, mùi nước hoa hảo hạng, mùi sơn hào hải vị thơm lừng ... Viên đại úy lim dim mắt. Thỉnh thoảng lại quằn quại đau đớn. Ông ta rên rỉ, nôn mửa, nhưng vẫn lắng nghe Stephanie ... Nàng vuốt ve vầng trán, lấy vạt áo lau miệng cho ông ta và vẫn say sưa kể ... Khi cơn đau dịu xuống, ông ta nép vào người nàng và co quắp lại, như thể tận hưởng hơi ấm của thân thể nàng. Khi mặt trời mọc, ông ta lên cơn giẫy giụa cuối cùng, thân thể run lên bần bật, miệng nôn thốc nôn tháo ra nốt những gì còn sót lại trong dạ dày, bấu chặt lấy Stephanie rồi trút hơi thở cuối cùng,
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Phận Má Hồng (Full) tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15700024