
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 97 - [Tiểu Thuyết] Phận Má Hồng (Full)
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
nào lúng túng. Achille nhìn nàng, nói khẽ, cố ghìm xúc động. - Vợ tôi sinh cháu rồi. Con trai - anh nói và rơm rớm nước mắt vì vui sướng - Vợ tôi đặt tên cháu là ... cô ấy lấy tên tôi. - Ôi, Achille, xin chúc mừng anh. Tôi phải hôn anh một cái mới được. Thế là nàng lao đến, ôm chầm lấy Achille, thậm chí đu người trên cổ anh, đúng theo kiểu một đầu bếp thực thụ. Quá vui, nàng làm động tác đột ngột ấy vào lúc buông Achille ra, nàng thấy anh ta hơi ngượng và René thì bối rối. Pompette reo ầm lên: - Ôi, tôi cũng chúc mừng ông, ông Trung úy. Tôi hy vọng cậu con trai ông cũng sẽ tuyệt vời như ông nội của nó ngày xưa, và cha nó hiện giờ! - Cảm ơn bà, Pompette - Thế Amélie sức khỏe ra sao? - Stephanie hỏi. - Trong thư vợ tôi kể là sức khỏe rất tốt. - Em yêu quý ạ - đột nhiên René nghiêm nét mặt nói với Stephanie - Anh nghĩ rằng em nên viết thư cho cậu em. - Em cũng định viết, nhưng bận quá - nàng quay sang Achille - Amélie có kể gì về bà mẹ chồng của tôi không? - Có. Vợ tôi bảo rất hay gặp phu nhân Francoise Dytteville. Phu nhân không hề kêu ca gì về chị. Nói chung bà ấy tránh không nhắc đến việc chị rời khỏi Paris. - Tôi cũng tin là mẹ chồng tôi thông cảm. - Ông Faverolle, cậu chị, thì biết nguyên nhân khiến chị sang đây. - Tôi có giấu cậu tôi đâu! Ở đây, tất cả mọi người đều biết. Nếu ai lên án việc làm của tôi thì tôi cũng bất cần họ. - Stephanie! - René thốt lên vẻ không tán thành. - Chị nên nghĩ đến lúc trở lại xã hội chúng ta, chị Stephanie. Cái xã hội đó có những luật lệ, những quy tắc, những định kiến và ... những cố chấp - Achille dịu dàng nói - Người ta ghét những ai làm cái điều mà họ không dám làm. - Mặc! Tôi biết cách sống và tôi đang hạnh phúc. - Xã hội ấy ngại những ai muốn sống tự do, sống theo ý mình. Họ rất sợ. Tôi thì chỉ dám uốn mình theo những quy tắc của nó thôi. - Tôi thì không. - Tôi kính phục chị đấy, Stephanie - Achille nói giọng chân thành - Tôi cũng thèm sống độc lập như chị, nhưng tôi không dám, tôi sợ. Và tôi cũng lo, đến một lúc nào đó rồi chị cũng sẽ ân hận là đã sống như thế ... Stephanie bỗng vùng lên như một con hổ cái: - Tôi không bao giờ ân hận việc tôi rời Paris sang đây, thưa ngài Trung úy Achille de Resmont! Sẽ không bao giờ tôi ân hận. Tôi muốn tất cả bạn bè của tôi biết cho như thế. Cả anh nữa, tôi cũng muốn anh biết quan niệm sống của tôi. Nàng ngừng lại một chút như để nghĩ xem nên nói thế nào cho Achille và cả René nữa hiểu nàng hơn. - Tôi muốn bạn bè hiểu cho rằng sẽ không bao giờ tôi chối bỏ những ngày sống ở Varna, những ngày gian truân trên đất Dobroudja, không bao giờ tôi chối từ Pompette, những người lính Bắc Phi, chối từ trung đoàn của tôi. Tôi đã nhìn thấy đồng đội của tôi ngã xuống. Đấy là những khoảnh khắc khủng khiếp, không bao giờ tôi có thể quên. Khi họ hoảng loạn trước cái chết, trong tay tôi, lẩm bẩm gọi tên một người nào đó, có thể là mẹ, là vợ họ, tôi đã phải nói dối họ ... Tôi bảo "Em đây ... Anh ngủ đi ... Em đang ở với anh đây ... Anh đừng sợ gì ..." Và họ nép vào lòng tôi, như những đứa trẻ tuyệt vọng. Và khi nghe những lời tôi thủ thỉ, họ tưởng như nghe thấy mẹ họ, vợ họ hay người tình của họ. Thế là họ bình tĩnh trở lại, họ chết trong niềm thanh thản ... Tôi đã khóc những người đàn ông thở hơi thở cuối cùng trong vòng tay tôi, gối đầu lên đùi tôi, nôn mửa ra váy tôi ... Không! Không bao giờ tôi chối từ họ, thưa ngài Resmont! Tôi yêu họ và họ yêu tôi! Anh có thể nói hoặc viết thư kể lại nguyên văn những điều tôi vừa nói, trong khi chờ đợi tôi tự mình nói ra cho những người quen biết ở Paris hoặc ở bất cứ nơi nào khác. - Chị tha lỗi cho tôi, Stephanie - Achille lộ vẻ sửng sốt và tiến một bước lại gần nàng - Tôi không định làm chị bực mình. Tôi rất tự hào được là bạn của chị, thưa phu nhân Dytteville! Tôi rất tự hào được bắt tay chị, Stephanie. Rất tự hào! Pompette nước mắt ràn rụa, nghẹn ngào nói: - Phanie! Nhưng cô cũng đừng quá cứng cỏi. Dù sao, cô cũng nên viết thư về cho gia đình. Dù thế nào đi nữa, cô cũng vẫn là một phu nhân quý tộc và cô không thể từ chối vị trí cô trong xã hội quý tộc ấy.
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Phận Má Hồng (Full) tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15700082