
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 27 - [Truyện Hay] Đạo tình (Phần 2)
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
Khúc Vi chớp mắt nhìn Ly Tâm: “Cháu muốn nói gì? Chú không phải là người Trung Quốc nên không hiểu ý cháu”.
Ly Tâm hết nói nổi, cô sử dụng thành ngữ với một người Anh quốc, ông ta hiểu được mới lạ. Cô liền hít một hơi rồi lên tiếng giải thích: “Tôi không có ý định nhận ông làm chú, do tình hình lúc đó khẩn cấp nên tôi mới nói như vậy. Tôi không hề có hứng thú với chuyện tự nhiên xuất hiện một bậc trưởng bối xen vào cuộc sống của tôi”. Cô làm trẻ mồ côi bao nhiêu năm nay, đã sớm quen một thân một mình. Ly Tâm cũng không có nhu cầu tìm người thân, vì vậy khi nghe Khúc Vi xưng hô “chú” với cô, cô cảm thấy rất kỳ quặc.
Khúc Vi liền thay đổi sắc mặt, nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt ai oán: “Người Trung Quốc có câu “Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy”.
(Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy có nghĩa là một lời nói của người quân tử, bốn con ngựa khó đuổi (ở thời cổ đại một xe ngựa có bốn con ngựa kéo nên chạy rất nhanh).
Ly Tâm tức giận trừng mắt với Khúc Vi. Vừa rồi ông ta còn tỏ ra không hiểu, bây giờ lại đáp trả cô bằng một câu thành ngữ kinh điển. Đối diện với gương mặt giả bộ oán trách của Khúc Vi, Ly Tâm không thèm mở miệng. Cô thấy không ai đi thăm ông ta nên mới có lòng tốt đến đây, nào ngờ bị ông ta đùa giỡn, cô chẳng có hơi sức theo hầu mấy trò của ông ta.
Thấy Ly Tâm đứng dậy chuẩn bị ra về, Khúc Vi vội kéo tay cô, mỉm cười nói nghiêm túc: “Ở lại đây nói chuyện với tôi một lúc đi. Người của Tề Gia bị Tiểu Mặc huấn luyện, ai nấy đều mặt mày lạnh lùng kiệm lời, một mình tôi ở đây chán quá”.
Ly Tâm im lặng nhìn Khúc Vi, ông ta chỉ tay xuống ghế: “Ngồi đi, tôi buồn chán thật đấy”.
Gương mặt Khúc Vi lộ vẻ chân thành. Buồn chán, ông ta dùng từ này rất đúng, sống ở Tề Gia quả thật vô cùng tẻ nhạt. Không phải trước kia mà ngay cả bây giờ Ly Tâm cũng công nhận Tề Gia buồn chán, chỉ có điều cô đã quen nên không mấy bận tâm về chuyện đó. Phát hiện tay chân Khúc Vi vẫn chưa linh hoạt lắm, Ly Tâm liền quay lại ngồi xuống.
“Vết thương của ông đã đỡ chưa?”. Ly Tâm đề cập thẳng vào mục đích chủ yếu của cuộc viếng thăm ngày hôm nay.
Khúc Vi mỉm cười gật đầu: “Đỡ nhiều rồi, nhưng do không kịp thời chữa trị, cánh tay không còn linh hoạt như trước”.
Viên đạn trúng vào đầu vai của ông ta, không được xử lý ngay, sau ba ngày xuất hiện tình trạng da thịt ở xung quanh vết thương bị hủy hoại nghiêm trọng. Nếu không nhờ có bác sỹ hàng đầu như Lập Hộ và thiết bị y tế tiên tiến nhất của Tề Gia, chỉ e là cánh tay bị thương của Khúc Vi sẽ bị phế bỏ.
Trong khi đó, chân ông ta chỉ bị trật khớp chứ không phải gãy, do đó vài ngày sau Khúc Vi có thể xuống giường đi lại. Tuy nhiên, do cơ thể vẫn còn suy yếu nên ông ta di chuyển tương đối chậm chạp.
Ly Tâm cũng gật đầu: “Ông hãy thường xuyên tập luyện, sau này chắc không sao đâu. Tôi nghe Lập Hộ nói vậy đấy”.
Khúc Vi cười cười: “Cháu không cần an ủi tôi, tôi không để ý đến vết thương nhỏ này đâu, tôi cũng không chỉ dựa vào đôi bàn tay kiếm cơm. À đúng rồi, cháu đến thăm tôi, còn Tiểu Mặc…?”. Dù Khúc Vi không nói hết câu nhưng Ly Tâm hiểu ý ông ta.
Bắt gặp ánh mắt chờ đợi của Khúc Vi, Ly Tâm vừa sờ mũi vừa trả lời: “Sau khi về đây, lão đại lại đi Italy ngay, chắc bây giờ anh ấy đang thương lượng với Jiaowen chuyện gì đó, tôi đoán có lẽ là vấn đề liên quan đến Lam Bang, vì vậy hiện tại anh ấy không có mặt ở Tề Gia”.
Ánh mắt Khúc Vi hơi tối lại, nhưng ông ta lập tức trở lại bình thường: “Sao cháu không đi? Cháu không phải là thuộc hạ của Tiểu Mặc sao?”. Vừa nói ông ta vừa đưa mắt nhìn chiếc nhẫn trên tay Ly Tâm.
Ly Tâm nhíu mày: “Không chỉ có ông bị thương đâu, tôi cũng là bệnh nhân. Bây giờ đi bộ bụng vẫn còn hơi đau, tôi đi theo anh ấy làm gì, tôi cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng”. Lúc ở trong Kim tự tháp bị kéo đi kéo lại, vùng bụng của Ly Tâm cuối cùng chảy nhiều máu, vô cùng đau rát. Hiếm có dịp Tề Mặc không đưa cô đi theo mà để cô ở lại nghỉ ngơi.
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Truyện Hay] Đạo tình (Phần 2) tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15670982