Băng Hạ đeo chiếc balo lệch một bên vai, chậm rãi bước đến lớp học, bộ dạng uể oải. Đêm hôm qua cô thức hơi khuya, và hệ quả là sáng nay nhìn thấy tất tần tật cái gì cũng màu đen. Mi mắt đang cố chống lại cơn buồn ngủ một cách vô vọng, Băng Hạ thầm nhủ, vào lớp cất cặp rồi nhất định cô sẽ ra vườn trường đánh một giấc.
Lớp 10A3 có thể đến bằng nhiều đường khác nhau, nhưng Băng Hạ lại thích đi xuyên qua khu vườn trường hơn. Buổi sáng mát mẻ, tinh khôi, hương thơm dìu dịu nhẹ nhàng lan tỏa, khiến trong người cô dâng lên một cảm giác khoan khoái.
Bầu trời tím ngắt một màu Bằng lăng, ánh sáng ban mai vàng nhẹ chiếu xuyên qua những cánh hoa mềm mại mỏng manh, óng ánh nghiêng nghiêng rọi xuống mặt đất, nơi những cánh hoa bằng lăng đã rụng, nằm yên lặng. Một chàng trai mải mê ngắm hoa, làn gió thổi lướt qua những cánh hoa nhỏ nhắn xinh xắn rụng lả tả, óng ánh như tuyết, đậu lại trên vai người con trai ấy.
Một khung cảnh mê hồn.
Hạo Thiên đẹp lạ lùng đứng lặng lẽ dưới gốc cây, hồn như thả vào những cánh hoa bằng lăng tím ngắt một mảng trời.
Mái tóc như ngọc đen óng ánh, làn da mềm mại mỏng manh như men sứ.
Nghe tiếng bước chân mỗi lúc một gần, anh quay đầu lại, nhìn người con gái đã đứng sau lưng mình từ lúc nào, anh mỉm cười, nhẹ như sương.
- Có duyên quá, gặp lại nhau rồi.
- Anh cũng hứng thú với nơi này? – Đôi mắt màu xám tro hơi tròn lại.
Hạo Thiên gật đầu, ánh mắt bỏ quên trên tán lá.
- Nơi này rất đẹp.
- Chỗ ngủ của tôi, không được chiếm.
Băng Hạ lạnh lùng tiến đến gốc cây, vất cặp sang một bên, thản nhiên nhắm mắt lại, coi người vừa nói chuyện với mình cách đây mấy phút không hơn gì không khí. Hạo Thiên mỉm cười, một cách đánh dấu chủ quyền độc đáo.
- Có ghi tên cô không? – Anh ngó nghiêng như tìm kiếm thứ gì đó – Theo tôi biết thì ở đây trước giờ chẳng ghi tên ai cả. “ Nên nó là của tôi” – hàm ý không được nói ra, nhưng ai nghe qua cũng có thể hiểu được rất rõ.
Từ từ mở mắt, Băng Hạ kiếm một cành cây khô, vạch ngang dọc trên đất dòng chữ “Dương Băng Hạ”, rồi hất mặt về phía Hạo Thiên, đắc ý.
- Thấy rồi chứ?
- Rồi. – Hạo Thiên nhìn chăm chăm vào dòng chữ vừa được viết trên nền đất, cười. Vốn dĩ anh chẳng muốn giành với cô, toàn bộ Thánh Huy này là của anh, một dòng chữ mỏng manh, gió thổi là tan biến ấy, chẳng thay đổi được gì.
- Rồi thì yên cho tôi ngủ – Đôi mắt màu xám lạnh khuất bóng sau bờ my dài đen nhánh, một nụ cười trên môi Hạo Thiên lại nhanh chóng hình thành. Chẳng hiểu sao, những lời nói xấc xược của cô lại khiến anh cười nhiều đến vậy. Trong khi, nếu là người khác, không dám cam đoan rằng họ còn miệng để nói năng kiểu đó lần thứ hai không?
Hạo Thiên lấy trong túi ra chiếc điện thoại, giơ về phía Băng Hạ. Lập tức, hình ảnh của cô hiện lên trên màn hình, sắc nét. Anh mỉm cười, ngón tay cái miết nhẹ lên đó.
………………
Đôi mắt từ từ mở ra, Băng Hạ mơ màng không biết mình đã ngủ được bao lâu rồi. Vỗ nhẹ lên trán, cô mở điện thoại ra xem giờ, không bất ngờ khi thứ hiện lên trên màn hình là 15 cuộc gọi nhỡ và 6 tin nhắn. From: Vy Vy.
“Băng Hạ, bạn đi đâu vậy? Vào lớp rồi đó” – 7h30.
“Băng Hạ, bạn không định đi học sao?” – 7h39.
“Bạn đang ở đâu vậy?” – 7h46.
“Này, sao không nghe điện thoại thế? Bạn đang ở chỗ quái nào vậy?” – 7h55.
“Không phải lại gặp chuyện gì rồi chứ?” – 8h01
“Dương Băng Hạ, nghe điện thoại đi, biết mình lo lắng lắm không hả? Cúp học cũng phải nói với mình một câu chứ? Hay bạn gặp chuyện không hay gì rồi?” – 8h17
Băng Hạ lần lượt đọc tất cả tin nhắn, hôm nay Tiểu Vy kêu mệt, sẽ lên lớp sau nên bảo cô đi trước. Chắc cô nàng lên đến nơi mà không thấy bạn mình đâu, nên hoảng hồn đây mà.

Ghé thăm Fanpage của Likevn 
Admin[OFF]
Likevn