Trang 115 - [Tiểu Thuyết] Tuyết rơi mùa hè (Cực Hay)
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
- Cô đang buồn? – Không khó để đoán được cô gái trước mặt mình đang có tâm trạng, anh nghiêng đầu, hơi nhướn mày.
- Anh ra khỏi đây đi, tôi muốn yên tĩnh.
Lại một cơn gió nhẹ nữa, khuôn mặt Băng Hạ vẫn không chút dao động.
- Nỗi buồn cũng có thể san sẻ. – Hạo Thiên lại nhìn xuống sân trường, trầm ngâm.
- Ra khỏi đây đi. – Giọng nói giống như van nài hơn
- Ngồi gặm nhấm nỗi buồn một mình chỉ thêm cô đơn thôi.
- Ra khỏi đây!!!! – Băng Hạ gắt lên, cô bắt đầu mất bình tĩnh.
- Nếu tôi không làm theo? – Hạo Thiên từ từ chuyển ánh nhìn sang Băng Hạ, thản nhiên.
Cô nhìn anh, đôi mắt đã gợn lên chút giận dữ, mái tóc đen dài bị gió thổi tung.
- Anh không đi….tôi đi!
Cô quay lưng bước đi thật nhanh, ở bên cạnh người con trai này, cô chưa bao giờ và cũng biết rằng mình sẽ không bao giờ che giấu được cảm xúc. Không rõ lý do là gì, nhưng nếu ở lâu hơn, cô e rằng, mình sẽ tan chảy mất.
Nhưng….đôi chân còn chưa kịp tiến thêm bước nào nữa đã phải khựng lại, không phải do cô, mà bởi một bàn tay ấm áp, bàn tay ấy không to lớn, nhưng lại siết chặt lấy tay cô từ đằng sau.
- Cứ phải làm đau bản thân mình như vậy?
Hạo Thiên quay lại nhìn tấm lưng Băng Hạ đang quay về phía mình, đôi mắt xanh lục phủ một màu buồn bã, xót xa. Bỗng dưng, anh lại thấy trong cô, con người cô độc, lạnh lùng đáng thương của mình lúc trước. Một con người luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, nhưng chỉ khiến người khác thêm thương hại.
- Nếu không thể đứng vững, hãy dựa vào vai của một người nào đó cô cảm thấy tin tưởng. Và, không cần thiết phải cố tỏ ra cứng rắn.
Băng Hạ đứng yên, không giật tay mình về như bao lần khác, mà cứ để nó nằm trong bàn tay ấm áp kia. Trái tim nằm yên trong lồng ngực của cô cũng chẳng đập mạnh, nó chậm rãi, từng nhịp một, như đong đếm từng giây thời gian trôi đi lặng lẽ xung quanh hai con người ấy.
Một giọt nước mắt rơi ra, nhẹ nhàng lướt trên làn da mềm.
Hạo Thiên tuy không nhìn thấy cô khóc, nhưng anh biết, và anh cũng chẳng nói thêm một câu nào, chỉ nhìn cô với mái tóc dài tung bay trong gió, và với giọt nước mắt âm thầm lặng lẽ không để ai hay.
Hai người ấy, cứ đứng gần nhau như vậy, liên kết bằng một cái nắm tay nhẹ, nhưng chắc chắn, như không bao giờ chịu buông.
Định mệnh lại một lần nữa, gắn kết họ với nhau bằng sợi dây vô hình, và hình như, con người mang tên Định mệnh ấy muốn……Tuyết tan…?
……………………….
Hôm sau – Chủ nhật
7h00 AM
Băng Hạ mở mắt, nhìn chăm chăm lên trần nhà. Trên đó chẳng có gì cả, và trong mắt cô cũng vậy. Đến bây giờ cô mới nhận ra, những ngày tháng qua đối với cô mà nói, thật nhàm chán. Chẳng có việc gì ngoài ăn, học, chơi, và ngủ. Nhưng những ngày bình thường, cô còn đến lớp, nghe vài bài giảng, nhìn những học viên xung quanh. Những tiếng nói cười the thé, những tiếng hú hét bất chợt, và dựa vào những thứ đó thì 24 giờ của cô trôi qua nhanh hơn bình thường, ít nhất thì cũng theo cảm nhận của một đứa cả ngày đeo tai nghe và ngủ gục trong giờ như cô. Còn hôm nay là Chủ nhật. Cô sẽ lại làm lại công việc của tất cả những ngày Chủ nhật trước. Ngủ.
8h00am
Tiểu Vy đã đi sang nhà Nhật Long. Băng Hạ biết vì trong bếp không có tiếng xào nấu, tivi cũng không bật, và cũng không có tiếng nói chuyện với con mèo mà bình thường, Băng Hạ nghe thấy vẫn thường mắng Vy là “tự kỷ”. Băng Hạ lật tấm chăn, với chiếc Mp3 trong cặp, đeo lên tai, nhắm mắt lại, hy vọng sẽ ngủ được.
8h35 am
Băng Hạ ôm Tiểu Bảo vào lòng, vuốt ve bộ lông trắng mượt của con mèo, chợt nghĩ về chủ nhân của món quà dễ thương này. Rốt cuộc thì anh ta là ai? Làm được một việc mà suốt 10 năm qua, chưa ai làm với cô, đó là làm cho cô khóc. Liệu…..anh ta có phải là người mà ba mẹ đã từng nói, người chờ đợi cô ở phía cuối con đường hay không? Con mèo nũng nịu dụi dụi đầu vào bụng Băng Hạ, cô giật mình nhìn nó, rồi mỉm cười.
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Tuyết rơi mùa hè (Cực Hay) tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15690861