
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 152 - [Tiểu Thuyết] Tuyết rơi mùa hè (Cực Hay)
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
Hạo Thiên không nói gì, Băng Hạ nhìn xoáy vào anh tia nhìn mãnh liệt và kiên quyết, đôi mắt sáng bừng lên ánh sáng hy vọng, rồi nhạt dần, nhạt dần. Cô lạnh lùng đứng dậy, thản nhiên nhìn anh.
- Tôi chẳng có gì để nói, và cũng chẳng muốn nói gì hết.- Em không muốn nói, nhưng tôi muốn biết. – Giọng Hạo Thiên lạnh lùng kiên quyết. Tấm màn này, anh không thể để Băng Hạ muốn vén thì vén, không thì thôi được.- Biết gì? – Sự thật.- Sự thật là những gì tồn tại trong đầu anh. Anh tin ai, thì đó là sự thật.- Nếu tôi nói là tôi tin em?
Băng Hạ nhìn thẳng vào đôi mắt xanh lạnh của Hạo Thiên, đôi mắt cô trống rỗng. Trống rỗng đến đáng thương.
- Vậy sao anh còn phải hỏi tôi?
Hạo Thiên im lặng.
- Tôi tin em, nhưng tôi cũng tin vào những gì tận mắt mình nhìn thấy.
Băng Hạ mỉm cười, nụ cười chua xót đến đau lòng.
- Vậy đó là sự thật. Chính tôi đã đẩy Phù Dung.
Cô cúi xuống, nhìn Tiểu Bảo.
- Tiểu Bảo, về thôi!
Tiểu Bảo như hiểu được tiếng người, nó nhìn Hạo Thiên kêu một tiếng, sau đó nhảy xuống đất, lao vào vòng tay Băng Hạ đang dang ra. Băng Hạ ôm lấy con mèo, lặng lẽ quay gót bước về ký túc xá, để lại Hạo Thiên ngồi đó, đưa ánh mắt dõi theo cô, gần, xa, rồi khuất dạng. Một ánh mắt buồn.
Băng Hạ bước từng bước trên sân trường vắng vẻ, cô biết mình vừa làm gì. Anh sẽ hiểu lầm cô đấy, sẽ nghĩ sai về cô đấy, và có thể sẽ quay lưng lại với cô đấy, nhưng cô vốn không thích thanh minh bất kỳ điều gì. Và cô nghĩ rằng anh sẽ tin cô, ngay cả khi cô im lặng. Thế nhưng anh đã không như thế….
Vòng tay ôm Tiểu Bảo chặt hơn, một cơn gió thu se se lạnh lướt qua, cảm thấy như trong tim mình có cái gì đó đang từ từ siết lại. Ngạt thở.
…………
Hạo Thiên bước ra khỏi cổng trường, tiến đến chiếc xe màu bạc. chợt một tiếng đàn Violin vọng ra, bàn tay nắm trên cửa xe khựng lại.
Tiếng đàn ấy sao mà ai oán đến thế, thê lương đến thế, giữa cơn gió mùa thu, nó mang theo sự lạnh lùng của mùa đông sắp đến, lạnh lùng như một ai đó….vô tâm quay lưng bước đi…mang theo nỗi niềm oan ức không thể giãi bày thành lời của một kẻ kiêu ngạo…mang theo nỗi tiếc một mùa thu sắp qua….và mang theo cả nước mắt…..trong tim của một người con gái….
Đêm hôm qua là một đêm thật dài. Tỉnh dậy, Băng Hạ đã chuẩn bị tinh thần cho một ngày không – yên – ổn.
Cuối cùng thì cũng chỉ còn Tiểu Vy là luôn sát cánh bên cô những lúc như thế này, cô ấy ngồi đối diện nhìn Băng Hạ ăn sáng với ánh mắt buồn buồn. Vy đã biết mọi chuyện.
- Hay hôm nay cậu nghỉ học đi?
- Không.
- Sẽ không vui đâu….lũ người ấy…
- Kệ.
Băng Hạ bỏ miếng bánh mỳ vào miệng, uống cạn cốc sữa, sau đó mang tất cả vào bồn rửa. Cô bước ra, nhìn Tiểu Vy, bình thản.
- Đi học thôi.
Vy chỉ còn biết nhìn cô bạn mình đầy lo lắng.
……………..
Đường từ nhà đến lớp học chỉ vỏn vẹn vài bước chân, nhưng sao hôm nay lại dài lê thê, đối với Băng Hạ. Bao nhiêu ánh mắt của các học viên đều nhìn chòng chọc vào hai người, không còn là xì xầm bàn tán nữa, mà là công khai cạnh khóe, mạt sát.
Cổng trường bu kín các học viên, họ đang đón….Thiếu gia. Chiếc Limo quen thuộc lừng lững tiến vào trường, Nhật Long bước xuống, sau đó là Thiếu gia. Hạo Thiên hôm nay không mặc đồng phục, chiếc sơ mi dài tay màu đen tôn lên làn da trắng. Anh lạnh lùng bước về phía đại sảnh. Trong một giây ngắn ngủi, đôi mắt xanh lá bắt nhịp với đôi mắt xám tro từ đằng xa.
Anh nhìn cô.
Cô nhìn anh.
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Tuyết rơi mùa hè (Cực Hay) tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15689416