Tiểu Vy nghe mấy người kia gọi Băng Hạ một “Dương tiểu thư”, hai “Dương tiểu thư” bắt đầu phát ngán cả lên, chỉ muốn xông vào đuổi hết đám người nịnh bợ cho khỏi bẫn mắt.
Hầu như đến đâu, cô cũng được những cái đầu lần lượt cúi xuống chào mình.
Vào trong canteen, hai người luôn được nhường những chỗ rộng rãi và sạch sẽ, đồ ăn thì có người tranh nhau đi mua giùm. Tiểu Vy lúc trước phải xếp hàng và chen lấn mãi mới mua được mấy hộp sữa và bánh, thì nay bọn họ chỉ cần nói lớn “Đồ ăn của Dương tiểu thư”, thì cả canteen không hẹn mà cùng ưu tiên cho họ những phần thức ăn sang nhất và ngon nhất.
Băng Hạ để ý những kẻ thường chạy theo mình hầu hết là con của mấy tiểu công ty nhỏ, lấy lòng cô chỉ mong Thiếu gia cho họ sống yên ổn một chút, còn những nhân cao hơn một bậc thì đương nhiên không hạ thấp bản thân mình mà cung phụng Băng Hạ giống thế, chỉ là không
Khương Bảo Huyền, Trương Mỹ Tuệ, Lưu Sa Diễm, Đường Thi Thi, hay những cái tên có độ “kêu” gần giống như thế đã loại bỏ Băng Hạ ra khỏi danh sách đen, đưa vào danh sách “Những người không thể đụng đến” một cách không cam tâm. Giờ thì Hạ Tiểu Nhã “lọ lem” cũng xa lánh Băng Hạ và Tiểu Vy, cho dù Vy có thân thiện và cố gắng hòa đồng thế nào, cô bé cũng vẫn nhút nhát và chạy biến mỗi khi Vy bắt chuyện.
Phù Dung đã nghỉ học 3 ngày nay, nghe nói bị suy nhược thần kinh. Tiểu Vy nghe xong liền gập người cười sặc sụa, có đánh chết cũng không tin.
Và…còn một người.
Hàn Phong bây giờ lạnh lùng khác thường, ngồi học trên lớp cũng ít nói hẳn. đám fan hâm mộ vẫn nhiều và điên đảo như thế, thậm chí còn có chiều hướng tăng, nhưng có vẻ anh không thiết tha lắm so với ngày đầu nhập học. anh cũng ít nói chuyện và tiếp xúc với Băng Hạ, gặp nhau trên hành lang cũng lãnh đạm lướt qua như người dưng, Băng Hạ cười nhạt, tiếng “bạn” mà anh ta nói với cô mấy ngày trước chẳng qua cũng chỉ là gió thổi mây trôi, gọi là bạn thì cũng có mục đích và âm mưu cả.
Cô biết chứ.
Chỉ là không thèm quan tâm mà thôi.
………………
- Viện trưởng mới là ai?
Hạo Thiên lật giở tập tài liệu, lên tiếng hỏi Nhật Long đang ngồi trên chiếc ghế đối diện. Long lấy một tờ giấy A4, trên đó ghi thông tin của Viện trưởng mới, hình là một người phụ nữ trung niên khuôn mặt nghiêm nghị, anh đọc:
- Tưởng Dục Hồng, 46 tuổi, hiện đang là Viện trưởng của học viện Ruby, là người có tài nhất trong 257 người tham gia đợt tuyển chọn lần này. Đã từng làm Viện trưởng của các học viện Angel, Ruby, Royal, Rossia, và học viện nào cũng có bề dày thành tích đáng nể.
Học viện Thánh Huy quả thực là một thỏi vàng lớn mà tất cả các giáo viên trên khắp đất nước đều nhắm tới. dù là dạy hay học ở Thánh Huy, quyền lợi và mức lương cũng đều hơn cả mong đợi. cho nên khi nghe nói học viện đang thiếu Viện trưởng, gần 300 Viện trưởng của các học viện khác đều ồ ạt kéo về tham gia cuộc tuyển chọn. thực ra, Viện trưởng tài năng để làm gì kia chứ, khi muốn ngồi trên chiếc ghế đó, quan trọng nhất là phải biết điều, chịu làm con bù nhìn nghe theo răm rắp lời của các cậu ấm cô chiêu ỷ giàu làm càn.
Hạo Thiên không nói gì, anh đang nghĩ đến một vấn đề khác.
…………
Một lần nữa, bảng thông báo của trường lại một lần nữa được sử dụng đến. và một lần nữa lại bu kín các học viên. Nhưng có thể chắc chắn một điều, thông tin lần này sẽ chẳng liên quan gì đến Băng Hạ nữa.
- Tránh ra giùm.
Giọng nói đều đều vang lên ngay đằng sau lưng đám học viên, nhưng những tiếng động ồn ào đã che lấp đi phân nửa uy lực của giọng nói ấy. đám đông vẫn chẳng có dầu hiệu của sự nhượng bộ người vừa nói.
Ghé thăm Fanpage của Likevn 
Admin[OFF]
Likevn
