
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 79 - [Tiểu Thuyết] Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
“Em thích thú không muốn về, thì ai đi làm thay em chứ?” Tôi cứ muốn
đôi co với anh.
Nói đến công việc của tôi, Chương Ngự thoáng trầm mặc, nghĩ một lát rồi hỏi tôi: “Em ở đó ổn chứ, có cần đổi chỗ không?”
“Rất tốt”. Nếu như không có sự tồn tại của Tiêu Viễn và Ngô Duyệt, tôi
nghĩ sẽ tốt hơn nữa.
“Em thấy tốt là được rồi”. Chương Ngự có vẻ như hơi mệt, dựa người
vào lưng ghế.
“Hi, có phải anh thấy hơi khó chịu không?” Tôi sờ đầu anh, hơi nóng. “Không sao”. Anh nheo mắt mỉm cười.
Ngồi xe suốt hơn hai tiếng đồng hồ, đường đi gập ghềnh. Tôi ôm lấy
bụng đang bị lộn tùng phèo, hít thở thật sâu, nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Mặc
dù đã cuối thu, nhưng cảnh sắc ở đây vẫn rất đẹp, thỉnh thoảng đi lướt qua cây phong lá đỏ ối bên đường, những chiếc lá rực rỡ như ráng mây chiều.
Chương Ngự chợp mắt một lúc, từ từ tỉnh giấc, nói với tài xế: “Chẳng phải đã nói với anh lái xe chậm một chút sao, sao vẫn lái nhanh như vậy?” Tôi nghi ngờ anh vẫn chưa ngủ đủ giấc, nên ngữ khí mới nóng nảy thế.
Anh tài xế gật đầu vẻ oan ức, không dám lên tiếng.
Tôi không thích tính khí đại thiếu gia của anh, cố gắng chịu đựng sự khó chịu vì say xe, nói thật nhẹ nhàng: “Anh tài xế lái không nhanh chút nào”.
Chương Ngự trừng mắt nhìn tôi một cái, rồi anh thò tay vào túi nhựa trên xe, lấy ra mấy chiếc kẹo Thụy Sĩ, đưa cho tôi: “Có ăn không?”
Đương nhiên là ăn rồi, kẹo hoa quả có thể trấn áp được cảm giác say xe mà.
Đến trường đua, tôi kêu lên kinh ngạc, “Rộng quá, sang trọng quá, sa sỉ quá! Chương Ngự, đây thực sự là trường đua của anh sao?”
“Đương nhiên”. Chương Ngự gật đầu đầy khẳng định.
Nhân viên dẫn chúng tôi đi tham quan một vòng, trở về khu nghỉ ngơi,
khu nghỉ ngơi được bố trí ở bốn phía trường đua, là biệt thự hai tầng.
Chương Ngự trông có vẻ thấm mết, còn tôi lại cảm thấy hào hứng, “Em
có thẻ đi xem những con ngựa đó được không?”
Chương Ngự gọi một nhân viên dẫn tôi đi, còn dặn dò tôi phải chú ý an toàn.
Trong chuồng ngựa có đủ các loại tuấn mã, đang hý vang, rất uy phong. Nhân viên huấn luyện đang cưỡi ngựa chạy đi chạy lại trên bãi cỏ, trông thật phong độ, khiến tôi có cảm giác phấn khích.
Tôi nói khẽ với người bên cạnh: “Tôi có thể cưỡi thử được không?” “OK!” Người nhân viên đó trả lời rất phóng khoáng, “Nhưng chị phải
thay trang phục cưỡi ngựa, mặc váy không được đâu”.
Tôi vào phòng thay đồ, trong đó còn có cô một cô gái đang thay quần áo, mỉm cười chào tôi.
Ra khỏi phòng thay đồ, tôi không thể tìm thấy anh nhân viên đi cùng tôi, nên đành phải đứng đợi cạnh chuồng ngựa.
Cô gái thay quần áo cùng tôi đã ngồi lên ngựa và bắt đầu chạy, con ngựa đó có vẻ rất hung hăng, lao nhanh như bay qua trước mắt tôi, tôi nhìn thấy cơ thể cô gái đó đung đưa mấy cái, rồi bị ngựa hất xuống.
Khung cảnh vô cùng kinh hãi, tôi hoảng sợ kêu thất thanh. Nhân viên vội vây đến, vội vàng gọi cấp cứu qua máy bộ đàm.
Từ xa đã nhìn thấy Chương Ngự đầm đìa mồ hôi chạy thục mạng đến, chiếc áo sơ mi màu gạo cũng ướ sũng, dính sát vào ngực. Kể từ khi quen biết anh, đây là lần đầu tiên tôi thấy anh hoảng loạn như vậy.
“Chương Ngự”. Tôi ở phía sau hét gọi anh.
“Khả Lạc”. Anh quay đầu lại, sự lo lắng trên khuôn mặt biến thành nỗi vui mừng, hưng phấn ôm chầm lấy tôi quay mấy vòng liền, “Anh cứ
tưởng…”
“Tưởng gì cơ?” Tôi hỏi.
“Không có gì…” Anh cười, có vẻ như rất hân hoan, thanh thản. Tôi không hiểu vì sao Chương Ngự lại căng thẳng lo lắng như vậy, tâm trạng anh thay đổi quá nhanh, khiến tôi không thể nào nắm bắt được.
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15680436