Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ lượng sản phẩm từ trước đến nay luôn được đảm bảo, nên không thể có tình huống này. Nhưng sự việc sau khi được báo chí đưa tin, đã ảnh hưởng rất lớn đến việc tiêu thụ sản phẩm, không thể không cố tìm cách minh oan. Trước mắt không phải là đùn đẩy trách nhiệm, chỉ là anh và An Đạt chỉ có quan hệ làm ăn với Tín Hòa, không hề có tư thù cá nhân, cậu lại càng không trực tiếp qua lại với họ. Mục đích trong hành động lần này của Tín Hòa ai cũng không thể nói rõ, đành thấy chiêu thì tiếp chiêu thôi, xem lão Thẩm đi nước cờ sau như thế nào.”
Thế nhưng Thẩm Gia Hưng vẫn chưa xuất chiêu, Thượng Tu Văn nói với Cam Lộ, ngày thứ ba sau khi Húc Thăng mở họp báo, tỉnh bên đã xảy ra rắc rối y như vậy, thậm chí còn nghiêm trọng hơn, cơ quan kiểm định chất lượng của tỉnh đang vào cuộc điều tra, anh phải đến đó ngay để giúp cậu xử lý.
Cam Lộ nghĩ, đây có phải có nghĩa là sản phẩm của Húc Thăng thật sự có vấn đề, An Đạt chính là bị lôi vào, không có bất kỳ trách nhiệm nào.
Cô chỉ gặp Ngô Xương Trí có vài lần, dĩ nhiên cô quan tâm đến số phận công ty của chồng mình hơn. Nhưng Ngô Lệ Quân và Thượng Tu Văn đều mặt mày căng thẳng, cô nghĩ họ dù sao cũng là anh em, cậu cháu, mình rốt cuộc chỉ là người ngoài, suy nghĩ này có vẻ hơi ích kỷ, cô không nói gì, lập tức đi chuẩn bị hành lý cho anh, tiễn anh ra cửa.
Những ngày tiếp theo, Phùng Dĩ An ở lại công ty phối hợp điều tra, Thượng Tu Văn bay đi bay về giữa hai thành phố này và thành phố J. Mỗi lần anh trở về, không đợi Cam Lộ hỏi, liền chủ động kể cho cô nghe diễn tiến của sự việc, anh nói không tường tận cho lắm nhưng rõ ràng và đi vào vấn đề chính. Cô nghĩ, chí ít anh cũng tiếp thu lời cô nói, thành ý đã bộc lộ ra, trước mắt cô chẳng có gì để phàn nàn.
Đợt không khí lạnh đến từ Siberia đến đúng như dự báo thời tiết, nhiệt độ hạ thấp đột ngột, chỉ trong một đêm thành phố chính thức bước sang mùa đông, mưa lạnh rơi dầm dề, chẳng có vẻ gì là muốn tạnh, qua ngày hôm sau lại rơi một trận tuyết nhỏ. Người đi bộ qua lại trên đường đã thay quần áo mùa đông, che ô cúi đầu bước vội trên đường.
Cam Lộ theo thông báo của trường, đến phòng thu của kênh giáo dục đài truyền hình tham dự vòng bán kết cuộc thi kỹ năng dạy của giáo viên trẻ.
Cuộc thi vốn dĩ đã có không khí căng thẳng, lại diễn ra ở đài truyền hình là chuyện trước đây chưa từng có, dưới ánh đèn flash chói mắt, có camera quay trực diện, có biên đạo chỉ huy hiện trường, có người dẫn chương trình miệng như bôi mỡ, có khán giả cổ vũ theo sự chỉ đạo của biên đạo, khiến mọi người đều không khỏi xì xào bàn tán: “Giáo viên cũng phải tham gia làm người mẫu từ lúc nào thế?” Lại có người rầu rĩ nói: “Kênh giáo dục căn bản là không có ai xem, bình thường cứ chiếu đi chiếu lại mấy cái phim hoạt hình dụ dỗ mấy đứa bé chưa đến tuổi đi học, làm cái trò này có ý nghĩa gì chứ.”
Nói thì nói vậy, sự sắp xếp của lãnh đạo ai cũng chẳng dám làm trái. Đến lượt Cam Lộ lên giảng, cô nhìn thấy Tiền Giai Tây không biết từ lúc nào ngồi ở một vị trí ngay hàng đầu tiên, tít mắt cười vỗ tay cổ vũ cô, cô bỗng cảm thấy thư thái. Sau khi trả lời câu hỏi chán ngắt trăm lần như một của một người dẫn chương trình truyền hình, cô bắt đầu từ tốn giảng bài, rành rọt đâu ra đó, giảng xong cô chỉ thấy một mình Tiền Giai Tây bật ngón tay cái chỉ về phía cô.
Chương trình này chỉ là thu lại, không có công bố giải thưởng và phát thưởng ngay tại hiện trường, nghe nói đợi đến khi quyết định các tiết mục được giải, người thắng cuộc còn phải đến trường quay một lần nữa, lãnh giải thưởng, lúc đó toàn bộ chương trình mới kết thúc, sau đó mới sắp xếp thời gian phát sóng. Cam Lộ không hề quan tâm đến những việc này, chỉ mừng là đã hoàn thành nghĩa vụ mà trường giao phó, còn đoạt giải thưởng hay không, đó không phải là việc cô cần bận tâm.
Ra khỏi trường quay, Cam Lộ và Tiền Giai Tây cùng đi ăn món Thái, hai người che ô đứng dưới một tán cây ở cửa sau đài truyền hình đợi taxi. Theo Tiền Giai Tây, thời điểm này vừa đúng lúc tài xế taxi đổi ca, đứng ở cửa trước đông đúc đợi xe cơ hội bắt được xe sẽ thấp hơn cửa sau. Trong lúc bọn cô đang nói chuyện phiếm thì Tiền Giai Tây hất cằm nói: “Xì, thật không chịu nổi cái điệu bộ làm ra vẻ mình là ngôi sao của cô ta.”
Cam Lộ nhìn theo, dưới những bông tuyết lất phất, một cô gái với thân hình cao ráo thon thả, đẹp mê hồn từ cửa sau bước ra, chính là đàn chị của bọn cô Lý Tư Bích. Tuy là người dẫn chương trình trên truyền hình, cô ta không hề đạt được thành tích gì lớn lao, nhưng chí ít ở thành phố này cũng được mọi người biết đến. Cô ta từ vẻ mặt kênh kiệu cho đến dáng đi chảnh chọe đều biết rõ người khác chắc chắn sẽ phải nhìn mình nhưng làm bộ không quan tâm đến những người đó, đúng thật như là Tiền Giai Tây nói, không phải ngôi sao mà tỏ ra mình là ngôi sao.
Lý Tư Bích từ trường đại học vào được đài truyền hình luôn là tiêu điểm của mọi con mắt, tự cao tự đại, trên mặt cô ta luôn hiện rõ hai chứ kiêu ngạo. Cam Lộ chưa từng qua lại với cô ta, lẽ dĩ nhiên cũng không chủ động bắt chuyện với cô ta như một fan hâm mộ. Tiền Giai Tây tuy vừa là đàn em vừa là đồng nghiệp nhưng thực chất chẳng có chút cảm tình nào với cô ta, bình thường đụng mặt nhau trên trường quay, cùng lắm chỉ hờ hứng chào nhau một tiếng.
Cam Lộ đang định nói thì Tiền Giai Tây đột ngột hạ thấp giọng như thì thào: “Nhìn kìa, kẻ quỳ dưới chân Lý Tư Bích trong truyền thuyết.”
“Lại là tin giật gân ở đài cậu chứ gì.” Dù gì cũng chỉ là một thành phố cấp tỉnh, ít ra báo chí cũng chẳng quan tâm đến động tĩnh của cô dẫn chương trình đài truyền hình địa phương.
Tiền Giai Tây cười hê hê: “Đúng đó, trong đài đều nói cô ta đang lén lút qua lại với một người bí ẩn lái Porche 911. Ấy, thật kỳ lạ, chiếc xe này nhìn rất bề thế, sao Lý đại mỹ nhân lại trở nên lặng lẽ thế nhỉ, đi ra bằng cửa sau rồi âm thầm lên xe.”
Cam Lộ định thần nhìn kỹ, đột nhiên há hốc mồm lưỡi cứng đơ không biết nói gì, vội vàng hạ thấp ô xuống che mặt mình lại.
Cô dĩ nhiên biết Lý Tư Bích, còn chủ nhân chiếc Porche 911 màu xám bạc mang biển số tỉnh bên rất có bề thế này cô không những không biết mà còn quen: Người đàn ông vừa bước xuống xe, giúp Lý Tư Bích mở cửa xe, thân mật đỡ cô lên xe, sau đó rồ ga phóng vọt đi đó mặc bộ âu phục màu xám đậm, dáng người trung bình, có gương mặt sáng sủa, phớt đời, không ai khác chính là anh họ của Thượng Tu Văn, Ngô Úy.
Cam Lộ sau khi kết hôn cùng Thượng Tu Văn đến thành phố J một lần, cùng ăn bữa cơm gia đình Ngô Xương Trí coi như ra mặt họ hàng, lúc đó trên bàn ăn cô lần đầu tiên gặp được người mà trước đây chỉ nghe nhắc đến tên, Ngô Úy.
Ngô Úy đến muộn nhất. Có thể nhận ra anh ta được mẹ và hai chị rất nuông chiều, hai anh rể đều làm ở công ty Húc Thăng, lại dưới quyền anh ta dĩ nhiên không dám nói gì anh ta, cha mẹ thì bất lực với anh ta. Còn vợ anh ta Trần Vũ Phi thì đang cùng người giúp việc bận rộn với một đứa trẻ mới hơn nửa tuổi, chốc chốc lại đút sữa, chốc chốc lại thay tã, đến cơm cũng chẳng được ăn tử tế, rõ ràng chẳng có thời gian đâu để quản anh ta. Anh ta chỉ dùng một ngón tay trêu con trai, sau đó ngồi phịch xuống ghế, hoàn toàn không để tâm đến sự bất mãn của cha vì mình đến trễ.
Thái độ của anh ta đối với gia đình rất thờ ơ nhưng lại rất nể trọng Thượng Tu Văn,
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu