XtGem Forum catalog
======Quảng Cáo======
newGhé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
newTruyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
======Quảng Cáo======
newTruyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
newUpdate: Tình Yêu Quý Tộc Chap 115.2 - 119 (08/07/2014)
new[Update] Yêu Nhầm Chị Hai Được Nhầm Em Gái Chap 365 - 366 (09/05/2014)
new[Siêu Phẩm] Đồ Khốn Sao Để Tôi Nhớ Cậu + Ngoại Truyện (13/04/2014)
 

SOHO.


Anh giải thích là anh đang khảo sát dự án, còn Ngô Lệ Quân hầu như chẳng tỏ ra lo lắng gì với tình cảnh của con trai hiện nay, Cam Lộ cảm thấy nếu như cứ căn vặn, hỏi han thì sẽ gây áp lực tâm lý cho chồng, hơn nữa, Thượng Tu Văn cho dù lúc mới qua lại với cô, xem ra lúc lười biếng nhất cũng chưa từng ngừng làm việc, cô nghĩ cô không nên lo lắng quá nhiều.


Ngoài việc Thượng Tu Văn chưa xác định được mình cần làm gì khiến Cam Lộ khỏi lo lắng ra, những ngày tháng tiếp đó trôi qua vô cùng bình yên, thậm chí có thể dùng thêm một từ nữa là: mặn nồng.


Mùa đông năm nay, nơi đây và đa số các tỉnh phía nam đều có trận tuyết rơi lớn hiếm thấy, nghe nói nhiệt độ thấp nhất trong vòng hơn 40 năm trở lại đây, tuyết đóng dày nhiều ngày không tan, giao thông trong thành phố bị ảnh hưởng nghiêm trọng, đồng nghiệp đi làm đề than thở không ngớt, dường như chỉ có Cam Lộ là chẳng than phiền gì, khóe miệng lúc nào cũng nở một nụ cười.


Thượng Tu Văn rất ít khi ra ngoài tiếp khách, lúc không đi công tác, chỉ thỉnh thoảng đến công ty, sau đó mỗi chiều đến phòng tập thể hình, tập xong, tiện đường đến đón Cam Lộ cùng về.


Buổi tối, hai người bận rộn với công việc của mình trong phòng làm việc. Cam Lộ đến giờ lên giường xem tiểu thuyết trinh thám, anh xem xong giấy tờ đi theo, hai người ôm nhau ngủ, gió lạnh rít bên ngoài nhưng trong phòng lại ấm áp vô cùng.




Chương 11: Vì sao lại hoài nghi như thế?




Chớp mắt một cái học kỳ lại sắp kết thúc, Cam Lộ bận rộn xong với kỳ thi học kỳ, thở phào nhẹ nhõm. Hôm nay, Thượng Tu Văn bỗng dưng nói có buổi tiếp khách, muốn dẫn cô theo cùng. Cô có chút bất ngờ, trước đây Thượng Tu Văn chưa bao giờ dẫn cô đến các buổi tiếp khách làm ăn cả. Chỉ có dịp cuối năm, cô mới đi dự buổi tiệc do công ty An Đạt tổ chức nhân viên và người nhà của họ, mọi người cùng nhau ăn uống, Phùng Dĩ An đại diện cho công ty phát bao lì xì, coi như là tống cựu nghênh tân, vui say một bữa. Bây giờ An Đạt đã ngừng hoạt động, chẳng lẽ cùng nhau mở tiệc chia tay hay sao.


Thượng Tu Văn cười lắc đầu: “Việc anh đang làm có tín hiệu tốt, sau tết, anh đến làm việc tại công ty đầu tư Viễn Vọng, hôm nay đi dùng cơm cùng với các lãnh đạo và nhân viên cấp cao của Viễn Vọng, muốn để em gặp mặt đồng nghiệp mới của anh.”


Anh giới thiệu về công ty Viễn Vọng vô cùng ngắn gọn: “Công ty đầu tư này thành lập 5 năm rồi, rất có thực lực, trước đây cũng đầu tư vào nhà đất, mấy tháng trước mời được một tổng giám đốc du học ở nước ngoài về, lĩnh vực đầu tư bắt đầu được mở rộng, anh thấy viễn cảnh phát triển của nó, sau này sẽ phụ trách vận hành một bộ phận.”


Cam Lộ chẳng có chút khái niệm nào đối với mấy từ đầu tư, phát triển, chỉ là cô có cách nhìn truyền thống đối với công việc luôn luôn cho rằng dù là bất cứ ai, tốt nhất cũng nên có một công việc chính thức, nghe tin này dĩ nhiên rất vui mừng.


Cô theo lời dặn dò của Thượng Tu Văn, trang điểm nhẹ nhàng, thay một bộ váy lịch sự, nhưng đến nơi dùng cơm mới phát hiện mình vẫn chưa đủ trang trọng.


Mấy ngày liền tuyết rơi rồi lại dừng, nhưng không hề có ý muốn tạnh hẳn, hôm nay ngoài trời bông tuyết lại lất phất, Thượng Tu Văn lái xe đi thẳng ra ngoại ô.


Cam Lộ không ngờ, nơi có vẻ lạnh lẽo, vắng vẻ này lại có một nhà hàng sang trọng như thế. Khu vườn đầy phong cách, trước của treo bảng hiệu hội sở Tùy Duyên, xe chạy vào trong chỉ thấy đèn lồng giăng khắp nơi, ánh đèn màu đỏ thẫm in lên những bông tuyết bay đầy trời khiến người ta có cảm giác không biết là thực hay mộng.


Bãi đỗ xe là hàng hàng lớp lớp những chiếc xe con sang trọng, chiếc xe BMW của Thượng Tu Văn lọt thỏm vào trong. Hai người xuống xe, lập túc có nhân viên phục vụ cầm ô đi đến. Thượng Tu Văn cầm lấy ô, che cho Cam Lộ, hai người cùng đi xuyên qua khu vườn, bước lên cầu thang lát bằng đá Đại Lý trải thảm đỏ, luồng khí ấm bên trong tỏa ra. Cam Lộ mặc phong phanh bây giờ mới thấy ấm lại.


Trước mặt là một hội trường rất lớn được trang trí vô cùng rực rỡ, sau cầu thang hai bên là tranh thủy mặc, tiếng nước róc rách chảy phía dưới, ngay dưới chân cầu thang là hồ nước hình con sò, bên trong những chú cá Koi Nhật Bản tung tăng bơi lội. Phía bên trái hội trường là dàn nhạc dân tộc, mô hình phỏng theo chuông nhạc, khánh nhạc đời xưa đặt dưới đất, mấy cô gái trẻ mạc trang phục cổ trang mỗi người chơi một loại nhạc cụ: đàn tranh, tỳ bà, thổi sáo, địch, đang cùng hợp tấu bản “Thái vân truy nguyệt”, tiếng nhạc trong vắt, du dương níu chân không ít thực khách, mãi cho đến khi tiếng nhạc dứt hẳn họ mới lục tục lên lầu trên vào phòng đã được đặt sẵn.


Trong phòng đã có hơn mười mấy người, nam có nữ có, toàn bộ đều ăn mặc rất trang trọng và hợp mốt. Thượng Tu Văn trước tiên giới thiệu cô với vợ chồng Vương Phong, chủ tịch hội đồng quản trị của Viễn Vọng. Vương Phong có lẽ ngoài 40 tuổi, dáng người trung bình, tóc cắt ngắn gọn gàng, hai bên thái dương đã xuất hiện lốm đốm tóc bạc, tướng mạo bình thường nhưng phong thái lại khá bắt mắt, vợ ông Từ Hoa Anh khoảng hơn 30 tuổi, cao ráo lanh lợi, mặc một bộ váy màu đen sang trọng,Thượng Tu Văn giới thiệu bà ta là chủ tịch Hội đồng quản trị tập đoàn Phong Hoa, doanh nghiệp tư nhân lớn nhất ở thành phố này, tiếng tắm còn lớn hơn cả chồng bà, Cam Lộ cũng từng xem một bài báo đưa tin về doanh nghiệp này.


Từ Hoa Anh rất cởi mở tự nhiên: “Tu Văn, nhắc đến chức vụ mà làm gì, hôm nay tôi là bà Vương được ông Vương dẫn đến dùng cơm thôi.”


Mọi người đều cười, Vương Phong cũng mỉm cười: “Bà xã ạ, em thật biết giữ thể diện cho anh đấy.”


Những người khác đều là cổ đông hoặc cán bộ quản lý của Viễn Vọng, mọi người đều dẫn vợ mình theo, chỉ có tổng giám đốc trẻ tuổi Lộ Phi là đi một mình, anh ta chưa đến 30 tuổi, có gương mặt sáng sủa, đẹp trai, thần thái điềm đạm và hướng nội, rất nổi bật trong đám đông.


Buổi tiệc bắt đầu, Vương Phong hỏi Lộ Phi ngồi bên cạnh: “Thời tiết này mà phải đi Quý Dương sao?”


Lộ Phi mỉm cười gật đầu: “Tôi đã bàn giao công việc mấy ngày hôm nay rồi, mong chủ tịch Vương thông cảm cho lần bận việc riêng bỏ việc công này của tôi.”


Từ Hoa Anh cười: “Lộ Phi, tôi rất không tán thành đàn ông vì việc tư mà bỏ việc công, nhưng cậu cứ đi đi, tôi trước giời đều không xem vào việc của Viễn Vọng, chủ kiến này có thể thay chủ tịch của các cậu đưa ra đấy.”


“Bà xã à, tất cả chủ kiến em đều có thể thay anh đưa ra.” Vương Phong cười lớn, quay sang Thượng Tu Văn, “Tu Văn sẽ đến tiếp nhận công việc điều hành ở một bộ phận nhanh thôi, không sao đâu.”


“Mấy ngày này tôi còn phải đến Húc Thăng một chuyến nữa.” Thượng Tu Văn cười nói, “Nhưng rất nhanh sẽ quay về, không làm ảnh hưởng đến việc mà Lộ tổng đã giao”


Lộ Phi bên kia

Đến trang:

 

Bạn đang đọc truyen hay tại wapsite Likevn.wap.sh, hãy chia sẻ wap truyện này cho bạn bè của bạn nhé ! Thân...

Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé

  Game:

   Game mobile miễn phí  |  Game android hay | Game dien thoai

  Phần Mềm

   Giao Diện Điện Thoại  |  Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại

  Thế giới Truyện

   Truyen nguoi lon  |  Truyen tinh yeu  | Truyện cười  | Truyện ma  | Đọc truyện hay  | Tieu thuyet tinh yeu

 

Thống Kê Hệ Thống Site

Giới Thiệu | Liên Hệ | Quảng Cáo |  Tìm chúng tôi trên Google+

Cùng tải những game mobile online hay, ung dung chibi cho điện thoại tại WapGame24h