Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ lúc này cô thấy rõ mồn một anh mắt Hạ Tĩnh Nghi lóe lên tia tức giận và hờn trách, cô lập tức đoán ra chiếc bút này chắc chắn có can hệ gì với cô ta. Nếu cô biết trước điều này, hơn nữa biết Hạ Tĩnh Nghi cũng có mặt ở đây, sao có thể đồng ý để Thượng Tu Văn lấy chiếc bút làm quà tặng cho Tần Vạn Phong, hành đồng này không làm cho cô tức giận, chỉ thấy vô duyên vô cớ tìm phiền phúc đến cho mình.
Thế nhưng Thượng Tu Văn sau phút ngỡ ngàng khi thấy Hạ Tĩnh Nghi, lúc này tinh thần đã trấn tĩnh trở lại, khóe miệng vẫn cười nhàn nhạt ấy, chẳng hề để ý đến ánh mắt sắc lạnh của Hạ Tĩnh Nghi, khách sáo chào cô: “Cô Hạ, chào cô.”
“Chào buổi tối, Thượng tiên sinh và phu nhân.” Hạ Tịnh Nghi đã lấy lại được vẻ bình thản, “Tôi xin phép vào trước.”
Cô ta đi theo Tần Trạm vào chỗ ngồi. Cam Lộ và Thượng Tu Văn cũng định đi vào thì thấy Tần Nghiên Chi và Nhiếp Khiêm vừa trò chuyện vừa đi tới. Hai người xuất hiện cùng một lúc khiến Cam Lộ vô cùng bất ngờ.
Tần Nghiên Chi vừa thấy Cam Lộ bèn đi thẳng đến, cười rạng rỡ nói: “Lộ Lộ, vị này chắc là em rể rồi, giới thiệu chúng tôi với nhau đi chứ.”
“Thượng Tu Văn, chồng tôi; Tần Nghiên Chi, thiên kim của chủ tịch Tần.”
Thượng Tu Văn gật đầu với cô: “Xin chào Tần tiểu thư.”
“Xa cách quá đấy hai vợ chồng ạ, gọi tôi là Tần tiểu thư, cha tôi nghe được thế nào cũng hỏi tôi có phải là chọc giận gì đại tiểu thư không, không biết dì sẽ nói gì nữa.”
Cam Lộ cũng cười rạng rỡ nói: “Chi Chi, chủ tịch Tần nói gì tôi không biết chứ mẹ tôi chắc không đến nỗi phê phán chị.”
“Tôi suýt nữa thì quên, cô từ nhỏ miệng mồm đã rất lợi hại.” Tần Nghiên Chi nở nụ cười đầy ngụ ý, “Nhưng gần đây hay thấy cô xuất hiện ở nhà tôi, tôi rất vui. Nghe nói ông xã gần đây thất nghiệp, cần cha tôi lưu tâm xem có công việc nào thích hợp không, để sắp xếp cho anh ấy một chỗ đúng không?”
Không đợi Cam Lộ mở miệng, Thượng Tu Văn đã choàng tay qua eo cô, ấn nhẹ mấy ngón tay ra hiệu, sau đó mới lên tiếng, giọng nói hào sảng: “Cám ơn Tần tiên sinh có lòng.” Anh nhìn Tần Nghiên Chi, nét mặt tỏ ra lễ độ nhưng thoáng mang chút trêu chọc, chứ không hề tỏ ra khó chịu, “Nhưng trước mắt tôi chưa có ý định tìm việc làm.”
Nhiếp Khiêm từ phía sau đi tới, nén cười nói: “Tần tiểu thư gần đây đang cầu người hiền như trời hạn mong mưa, rất muốn chủ tịch Tần chiêu hiền đãi sĩ, còn hỏi tôi có muốn đến Vạn Phong làm việc không nữa đấy.”
Anh nói nửa đùa nửa thật, bầu không khí cũng nhẹ nhàng hơn. Tần Trạm cũng vừa bước ra, chau mày nhìn Tần Nghiên Chi: “Chi Chi, hôm nay em cũng là chủ nhà, mau giúp anh tiếp khách đi.”
Tần Nghiên Chi cười típ mắt nhìn anh họ: “A Trạm, sao anh không dẫn bạn gái mới đế? Dù sao cô ấy cũng rất thân quen với Lộ Lộ mà.”
Cam Lộ không khỏi nghi hoặc, nhìn về phía Tần Trạm, anh nhất thời hình như có chút ngượng ngùng, nhún vai nhưng không nói gì.
Tần Nghiên Chi bĩu môi trêu chọc: “Lộ Lộ, cô xem cô thật có liên quan đến nhà tôi đấy, mẹ cô gả cho cha tôi, bạn thân cô lại đang quen với anh họ tôi, hơn nữa còn thừa cơ hội nhảy vào ngay từ khi anh ấy và Tiểu Phán chưa chính thức chia tay cơ đấy.”
“Chi Chi…” Tần Trạm ngắt lời cô ta, rõ ràng là có chút tức giận.
Nhưng Tần Nghiên Chi nghịch ngợm khoác vai anh, làm ra vẻ thân mật nói: “A Trạm, da mặt anh vẫn còn mỏng quá đấy, có gì đâu chứ, chỉ là thay người yêu thôi mà.” Cô cười như thể mình vừa kể một câu chuyện cười vô thưởng vô phạt, Tần Trạm đành đứng yên chịu trận, lắc đầu ngao ngán.
Nhiếp Khiêm nãy giờ đứng bên cạnh quan sát bằng ánh mắt lạnh lùng giờ mới lên tiếng: “Chúng ta vào đi, khách khứa hình như cũng đến đông đủ cả rồi.”
Tần Trạm nhớ ra nhiệm vụ của mình, vội vàng mời họ vào sảnh ngồi, Tần Nghiên Chi và Nhiếp Khiêm đi phía trước, Cam Lộ rớt lại phía sau, thở dài thì thầm với Thượng Tu Văn: “Em đúng là không nên qua lại với họ.”
Thượng Tu Văn điềm nhiên nói: “Lộ Lộ, thượng đế phân chia giàu nghèo thật không công bằng, nhưng lúc cho những người em không thân thích trở thành người thân của em thì rất công bằng đấy, đừng để tâm quá làm gì.”
Tần Trạm đưa thuốc thơm mời Thượng Tu Văn, Thượng Tu Văn lịch sự từ chối: “Cám ơn, gần đây cai thuốc rồi.”
Tần Trạm tiện tay để bao thuốc lá trước mặt Nhiếp Khiêm, cười nói: “Lộ Lộ, anh muốn nói chuyện với em một chút, ông xã em không phiền gì chứ.”
Cam Lộ không biết anh định làm gì, đứng dậy đi theo anh đến bên cửa sổ ngoài sảnh tiệc: “Gì thế, sao phải bí mật thế.”
Tần Trạm hạ thấp giọng nói: “Lộ Lộ, mấy hôm nay anh đều muốn tìm em để hỏi, cái tay Nhiếp Khiêm này có lai lịch thế nào?”
Cam Lộ không khỏi thấy buồn cười: “Các anh không biết lai lịch nguời ta thế nào, sao lại mời người ta đến dự tiệc chứ?”
“Đừng hiểu lầm,” Tần Trạm cười nói: “Anh không phải muốn điều tra chuyện riêng của anh ta. Chỉ là … con bé Chi Chi này, đột nhiên gây chuyện với Steven, hai người cãi nhau một trận tưng bừng, Steven trong lúc tức giận, một mình trở về Mỹ trước. Con bé ấy không biết thế nào lại trở nên thân thiết với Nhiếp Khiêm.”
Cam Lộ trố mắt trước sự phát triển ngoài sức tưởng tượng này, liền sau đó bất giác đưa mắt nhìn về phía Nhiếp Khiêm, Tần Nghiên Chi ngồi bên cạnh anh, đang thì thầm gì đó với anh, anh dựa người vào lưng ghế, vẫn với cái vẻ lạnh lùng ấy, nhưng Tần Nghiên Chi xem ra vô cùng phấn khích, cười nói không ngớt.
Cam Lộ theo bản năng thấy cảnh tượng này vô cùng kỳ lạ, đồng thời nhớ lại lời khiêu khích của Tần Nghiên Chi lúc nãy, trong lòng nghĩ, nếu Tần Nghiên Chi biết Nhiếp Khiêm từng là người yêu của mình, không biết sẽ có thái độ như thế nào, sẽ nói những lời khích bác gì nữa. Nghĩ đến đây, cô đúng là dở khóc dở cười, nhưng dĩ nhiên cô không định chủ động nói ra bất kỳ điều gì.
“Chú rất kín tiếng với anh, anh chỉ biết Nhiếp Khiêm là tổng giám đốc điều hành mà chủ tịch Thẩm trả lương rất cao mời về, thành tích và năng lực kinh doanh của anh ta rất nổi tiếng trong giới, ngoài ra anh không biết gì thêm. Chi Chi điên thì cũng có một chút, nhưng tâm tư thật rất đơn giản, anh sợ con bé…”
“Anh sợ cô ấy bị lừa đúng không, nghe nói kẻ lắm tiền không tránh khỏi nỗi phiền muộn sợ người khác tiếp cận mình có mục đích khác đúng không, Tần Trạm, hiếm có ai có tư tưởng “thân dân” như anh.” Cam Lộ cười châm chọc.
Tần Trạm gượng gạo: “Không nghiêm trọng như em nói đâu, thật ra chú cho rằng Nhiếp Khiêm là một nhân tài hiếm có, năng lực xuất chúng, làm việc cho lão Thẩm quả thật rất thiệt thòi.”
“Tôi
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu