Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ nhìn ra biển, ánh mặt trời gay gắt đằng Tây khiến bóng họ ngả dài cả vào trong phòng, họ không hề chuyện trò với nhau nhiều, nhưng giữa hai người toát ra sự thân thiết và ăn ý mà người ngoài không khó nhận ra.
“Đúng vậy, tình cảm giữa bọn anh rất luôn tốt nên anh ấy không trách gì anh, chỉ phẫn nộ với mẹ anh.” Thượng Tu Văn thẫn thờ nhìn dòng người tất bật qua lại, “Sau này có thời gian sẽ kể cho em nghe. Sắp đến tết rồi, anh không biết phải lưu lại bên đó bao lâu, nếu anh không về kịp, em thay anh ở bên cạnh mẹ nhiều một chút, mẹ cũng rất cô đơn.”
Cam Lộ tiễn Thượng Tu Văn đến khu vực hải quan, rồi tự mình lái xe về nhà. Bầu trời u ám ảm đạm, tuyết rơi lúc nhỏ lúc to, gần như chẳng có lúc nào dừng, tâm trạng của cô gống như thời tiết lúc này vậy, có chút nặng nề mơ hồ, nhưng cũng có chút an ủi.
Cô không hề cảm thấy xấu hổ vì mẹ mình đi bước nữa, nhưng trước giờ đều không muốn dính dáng đến những người trong gia đình ấy. Thượng Tu Văn rất ít khi nhắc đến cuộc sống trước đây của anh, gia đình của anh và người cha mất sớm của anh.
Bây giờ cô và anh ở vào giai đoạn mà trước đây cả hai đều không mở lòng với nhau, lần đầu tiên cô nhận ra, đi sâu vào cuộc sống cảu đối phương, đối với hôn nhân mà nói đó là việc hết sức bình thường. Cô nghĩ, rốt cuộc bọn cô cũng đang có một sự khởi đầu tốt đẹp.
Thượng Tu Văn xin visa ở Bắc Kinh, thuận lợi chuyển tiếp máy bay đến lò lửa Rio de Janeiro của Brazil. Đến nơi anh gọi điện thoại về báo bình an. Cam Lộ bắt đầu tham gia vào lớp học nâng cao của trường, tuy mỗi ngày đều đi về đúng giờ nhưng thấy nhẹ nhõm hơn là đi làm. Trận tuyết gây bao tổn thất trong cả nước cuối cùng đã ngừng hẳn, trời vẫn xám xịt, nhưng lái xe đã thuận tiện hơn rất nhiều.
Đến khi lớp học nâng cao kết thúc, chính thức bước và kỳ nghỉ, Thượng Tu Văn vẫn chưa về, anh gọi điện thoại chỉ nói việc Thượng Thiếu Côn không hẳn nghiêm trọng lắm, chủ yếu là bị liên lụy, nhưng tình hình phúc tạp hơn dự đoán, e rằng phải bỏ lỡ cái Tết quê nhà. Nghe tin này, Ngô Lệ Quân chẳng hề tỏ ra lo lắng chỉ thờ ơ nói: “Con nghĩ kỹ là được.”
Cam Lộ lên mạng tra cứu tình hình Brazil, chỉ dặn đi dặn lại anh nhất định phải chú ý tình hình an ninh không tốt bên đó, Thượng Tu Văn gật đầu, trấn an cô, ở đây tình hình không hỗn loạn như trên mạng đưa tin.
Đến trước giao thừa một ngày, Cam Lộ lần đầu tiên không hẹn đồng hồ báo thức, cô ngủ nướng mãi đến khi di động trên tủ đầu gường réo vang không ngừng mới miễn cưỡng với tay cầm lấy, mơ mơ màng màng nhất nút nghe: “A lô?”
Là Thượng Tu Văn gọi về từ Brazil, anh có chút ngạc nhiên: “Lộ Lộ, em vẫn còn đang ngủ à?”
“Ngủ nướng ngày đông là sự hưởng thụ tuyệt vời của cuộc sống, hơn nữa,” Cam Lộ cuộn mình vào trong chăn nói: “Em sống ở đây lâu rồi, ngủ nướng một hôm không quá đáng chứ.”
Thượng Tu Văn ngớ người, biết cô đang nói thật. Sau khi dọn về đây ở, dù là cuối tuần hay nghỉ lễ, Ngô Lệ Quân đều thức dậy đúng giờ, Cam Lộ cũng ngại ngủ nướng, phải thức dậy như lúc đi làm. Anh từng nói có thể thương lượng với mẹ, cuối tuần hoặc ngày nghỉ để cô ngủ thêm một chút, cô liền ngăn lại, nói không cần thiết.
“Mẹ không có ở nhà à?”
“Hôm qua mẹ đi họp ở tỉnh lị rồi, tối nay mới về.”
“Xin lỗi, Lộ Lộ.”
Cam Lộ cười: “Ấy, sao lại bỗng dưng xin lỗi em. Nghe nói các cô gái ở Nam Mỹ vừa phóng khoáng vừa gợi cảm. Anh thành thật khai báo đi, anh đi xem múa thoát y hay đi quán bar tán tỉnh mấy cô gái rồi?”
Thượng Tu Văn lại ngớ ra, một hồi lâu mới cố nén cười: “Ừm, các cô gái ở đây quả thật rất bốc lửa, anh bây giờ rất thông cảm cho Thiếu Côn cứ than phiền an ninh ở đây kém nhưng một năm ít nhất phải ở đây đến bốn, năm tháng.”
“Nói trọng điểm, rốt cuộc là có hay không?”
“Anh đâu có tâm trạng để làm mấy chuyện đó.” Thượng Tu Văn thở dài, “Ngốc ạ, lấy anh rồi em chẳng thể ngủ nướng thỏa thích được ngày nào, anh cảm thấy có lỗi.”
“Ồ, ra vậy. Không sao, ngày nào cũng ngủ nướng cũng chẳng có gì thú vị, thi thoảng ngủ một lần thật tuyệt, rất thoải mái.” Cô vươn vai trong chiếc chăn ấm, “Mấy giờ rồi?”
“Bên này sắp 11 giờ đêm rồi.”
Cam Lộ dạo này hay nói điện thoại với anh nên đã nắm được chênh lệch múi giờ giữa hai nước: “Em ngủ đến 10 giờ sáng cơ đấy, thật ra trước đây chưa từng có. Haizz, mấy hôm nay hình như rất dễ mệt mỏi, lát nữa chị Hồ đến làm tổng vệ sinh.”
“Nằm thêm chút nữa đi.”
Cô vốn chớm ngồi đậy, nghe lời anh nói lại nằm xuống, thư thái vùi đầu vào gối: “Tu Văn, muộn rồi sao anh còn chưa đi ngủ, có phải Thiếu Côn gặp phiền phức gì rồi không?”
“Vẫn tốt, công ty anh ấy chỉ bị liên đới, hơn nữa anh ấy là công dân Anh, luật sư cho rằng cơ hội thoát khỏi cáo buộc của anh ấy rất lớn.”
“Vậy thì tốt rồi,” ấn tượng của Cam Lộ về Thượng Thiếu Côn rất tốt, nghe tin này, cô cũng mừng cho anh, “Vậy sao anh còn chưa ngủ, có phải lo lắng cho Húc Thăng không?”
“Anh chỉ là rất nhớ em, Lộ Lộ ạ, nhớ đến không ngủ được, nếu bây giờ có em nằm bên cạnh anh thì tốt biết mấy.”
Giọng nói có vẻ khàn khàn của Thượng Tu Văn vọng đến, khoảng cách xa côi như vậy hình như khiến cho giọng nói này tăng thêm sức ấm áp khó diễn tả thành lời, Cam Lộ từ đầu ngón tay cầm điện thoại đến tận tim óc đều run lên vì hạnh phúc, cổ họng như nghẹn lại, một lát sau mới thì thào: “Em cũng rất nhớ anh.”
Hai người đều im lặng, xa xa vẳng lại tiếng kêu rè rè nhỏ xíu của đường truyền điện thoại, lúc này chiếc điện thoại để bàn ở tủ đầu giường bỗng reng lên, cô ghét sự chen ngang làm cụt hứng này nhưng cũng đành nhổm dậy nghe. Là Ngô Lệ Quân gọi về, bà đi thẳng vào vấn đề: “Tiểu Cam, con liên lạc với chị dâu họ ngay, tìm nó, bảo nó lập tức quay về nhà.”
Cam Lộ chẳng hiểu đầu cua tai nheo: “Mẹ, chị dâu sao thế ạ, con phải đi đâu tìm chị ấy?”
Giọng nói Ngô lệ Quân rõ ràng đang rất bực bội, nhưng miễn cưỡng hạ thấp giọng: “Mẹ vừa mới nhận được điện của cậu con, nghe nói không biết nó nghe lời đồn đại gì, từ thành phố J chạy đến chỗ chúng ta tìm nhân tình của Ngô Úy nói phải quấy, vậy còn ra thể thống gì nữa? Mẹ đang bận họp, con đi tìm nó, khuyên lơn nó.”
Cam Lộ đành vâng vâng dạ dạ, đặt điện thoại xuống, cô vừa đứng dậy vừa nói vào di động: “Anh đều nghe thấy rồi chứ. Trời ạ, thành phố này lớn thế này, em biết đi đâu tìm chị ấy bây giờ?”
Thượng Tu Văn vừa tức giận vừa không biết phải làm thế nào: “Em gọi điện thoại cho Ngô Úy trước, chuyện này đáng lẽ phải để anh ta ra mặt
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu