Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ cô, gọi một ly trà việt quất, chẳng lâu sau, Hạ Tĩnh Nghi cũng đẩy cửa bước vào, đi thẳng đến chỗ cô, nhưng không ngồi xuống, dùng ánh mắt kẻ cả nhìn cô: “Cô có mang chứng minh thư không?”
“Có.” Dù không hiểu chuyện gì, nhưng cô vẫn trả lời ngay “Vậy chúng ta đi.” Hạ Tĩnh Nghi vẫy tay gọi nhân viên phục vụ đến tính tiền.
Cam Lộ đưa một tờ tiền ra: “Đi đâu?”
“Sân bay, chuyến bay đến thành phố W khoảng 1 tiếng nữa thì cất cánh, chúng ta nhanh lên mới kịp.”
Thành phố W là tỉnh lỵ của tỉnh bên, Cam Lộ mơ hồ không hiểu: “Xin lỗi, tôi không định đến đó với cô, có chuyện gì, cô nói với tôi ở đây đi.”
“Lời tôi nói cô sẽ tin chứ?” Hạ Tĩnh Nghi cười nhạt.
“Cô đã đến tìm tôi bằng được như vậy, nói hay không là chuyện của cô, tin hay không là chuyện của tôi.”
Hai người nhìn nhau chẳng ai chịu nhường ai, một lúc sao, khóe miệng Hạ Tĩnh Nghi trễ xuống: “Xin hỏi cô biết Tu Văn hiện giờ ở đâu không?”
“Thành phố J.”
“Tôi có thể nói cho cô rõ, anh ấy đang ở thành phố W. Nhìn bề ngoài cô không phải là kẻ ngốc, bây giờ cô tự quyết định, hoặc là lập tức đi theo tôi, cùng đi xem chân tướng, hoặc là ngồi ở đây, tiếp tục uống trà của cô, giữ cái thiên đường nhỏ bé của cô.” Cô ta vừa nghiêng đầu, nụ cười mỉa mai trên khóe miệng càng hiện rõ, “Nhưng tôi không thể không nói, đó chỉ là thiên đường của kẻ ngốc.”
Hạ Tĩnh Nghi nói năng không giữ lễ, nhưng Cam Lộ lại không hề tức giận, cô dĩ nhiên biết cách đáp trả lợi hại nhất là thờ ơ không thèm để tâm. Nhưng rốt cuộc cô không thể làm ra vẻ không quan tâm đó, một lúc sau, cô lặng lẽ xách giỏ đứng dậy: “Đi thôi.”
Chiếc Maserati đỏ chói chang đỗ ngay trước cửa quán, không đợi Cam Lộ yên vị, Hạ Tĩnh Nghi đã khởi động xe phóng vọt đi, đồng thời cười khanh khách, nhìn thẳng phía trước: “Thắt dây an toàn vào đi Thượng phu nhân, tôi đảm bảo, đây là một chuyến đi rất thú vị đấy.”
Cam Lộ không để ý đến cô ta chỉ gọi điện cho trưởng bộ môn tiếp tục xin nghỉ nửa ngày nữa, nói bị cảm sốt, cần phải nghỉ ngơi. Trường học vẫn chưa chính thức khai giảng, hơn nữa từ trước đến nay cô đi làm rất chuyên cần nên trưởng bộ môn vui vẻ đồng ý, còn dặn cô phải giữ gìn sức khỏe.
Hạ Tĩnh Nghi chạy rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến sân bay, ở đó đã có thuộc hạ của cô ta đợi sẵn, lấy chứng minh thư của hai người rồi dẫn họ đến quầy làm thủ tục dành cho lãnh đạo tỉnh rồi đi vào lối đi dành cho VIP.
Hai người chỉ mang túi xách khoác vai nên thuận lợi lên máy bay, ngồi khoang thương gia. Cam Lộ cảm thấy mình chắc chắn điên rồi, lại theo Hạ Tĩnh Nghi ngồi cùng một chuyến bay, bay đến nơi không xác định, chỉ vì vài câu nói của đối phương.
Chồng mình sẽ nghĩ gì với hành động này của mình? Nếu sự thực chứng minh, Hạ Tĩnh Nghi cố tình gây chuyện, vậy mình phải đối điện với anh ấy thế nào đây? Nghĩ đến đó, cô không khỏi thở dài.
Nhưng chẳng còn đường lùi, có trốn tránh cũng chẳng có ý nghĩ gì, đi xem xem, dù cho có thế nào, sau khi đối diện rồi, cũng chẳng có gì là nghiêm trọng lắm. Cô tự nói với mình.
Cô không có ý định trò chuyện với Hạ Tĩnh Nghi, Hạ Tĩnh Nghi cũng giữ vẻ trầm mặc. Máy bay cất cánh chẳng bao lâu, cô cảm thấy mũi mình nóng nóng, một chất dịch ấm ấm chảy ra, cô vội vàng lấy khăn giấy trong giỏ ra lau. Chỉ thấy khăn có vệt đỏ, sao lại bị chảy máu cam thế nhỉ? Đây là lần đầu tiên ngồi máy bay cô bị như vậy, không khỏi ngạc nhiên, đành ngước đầu lên bịt chặt mũi lại.
Hạ Tĩnh Nghi liếc nhìn cô một cái, nhấn đèn gọi tiếp viên, đồng thời đưa tay cầm lấy tờ giấy mà lúc cô mở túi rơi ra, đang định đưa lại cô thì tay đột ngột dừng lại, ánh mắt chăm chú nhìn tờ giấy.
Tiếp viên được gọi đến, vội vàng lấy khăn ướt đưa cho Cam Lộ, bảo cô cúi đầu về phía trước, đắp khăn lên mũi, quả nhiên cách của cô ta hiệu nghiệm, máu cam dừng hẳn không chảy ra nữa. Cam Lộ đứng dậy, lúc đó mới phát hiện Hạ Tĩnh Nghi đang cầm tờ giấy ghi kết quả xét nghiệm ở bệnh viện của cô, vội vàng đưa tay giựt lại, cho vào túi xách của mình.
Cam Lộ từ nhà vệ sinh trở về chỗ ngồi, uống ly sữa nóng mà cô tiếp viên vừa đem đến cho cô, Hạ Tĩnh Nghi đang nhìn màn hình tinh thể lỏng treo trước mặt, lúc cô ta mở miệng nói với cô bằng giọng chua chát, Cam Lộ rất ngạc nhiên.
“Có thai 40 ngày rồi hôm nay mới đi kiểm tra à. Tu Văn chắc vẫn chưa biết đúng không.”
“Không liên quan đến cô.”
“Cô định sinh đứa bé này không?”
Cam Lộ có chút tức giận, gằn giọng nói: “Xin lỗi, tôi và Tu Văn dự định thế nào, chẳng có chút quan hệ gì đến cô.”
Hạ Tĩnh Nghi quay sang, nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu, hồi lâu mới mỉm cười, nụ cười cũng vô cùng khó hiểu: “Mới có kế hoạch gia đình liền đón ngay một đứa con, cô chắc nghĩ rằng hạnh phúc đến với hai người thật quá viên mãn đúng chứ.”
Cam Lộ căm ghét cái cách cô ta nói về đứa con đang trong bụng mình, cô thở ra, cố gắng giữ giọng bình tĩnh: “Chuyện này cũng chẳng liên
quan gì đến cô. Nếu cô sớm chấp nhận cuộc sống của Tu Văn hiện tại chẳng liên quan gì đến cô thì đều tốt cho tất cả chúng ta.”
Hạ Tĩnh Nghi cười gằn một tiếng: “Thượng phu nhân, nếu không phải xảy ra những chuyện... không thể cứu vãn được, cô nghĩ mình có thể chen chân vào cuộc sống của Tu Văn sao?”
“Nếu không xảy ra những chuyện như cô nói, vậy chúng ta cơ bản là chẳng có cơ hội đối diện với nhau để có cuộc nói chuyện vô cùng tẻ nhạt này. Hà tất phải đưa ra cái giả thiết buồn cười như vây? Chuyện xảy ra thì cũng xảy ra rồi.”
“Cô muốn nói với tôi, cô không quan tâm đến những chuyện đó đúng không? Nếu cô thật sự có thể bỏ ngoài tai như vậy, hôm nay đã không cần phải đi theo tôi.”
“Đúng vậy, tôi vẫn không thể nào hoàn toàn xem như không có gì, nhưng tôi trước sau cho rằng con người phải sống vì hiện tại, cô Hạ ạ. Tu Văn từng nói với tôi, anh ấy và cô đã không còn có thể, điều đó với tôi là đủ rồi.”
“Không còn có thể, ha ha.” Hạ Tĩnh Nghi lặp đi lặp lại bốn chữ này rồi cười gằn một tiếng, “Anh ấy nói không sai, chúng tôi quả thật đã không còn có thể. Tôi chỉ lấy làm lạ, cô lại bằng lòng làm sự lựa chọn thứ hai của người đàn ông đó.”
“Cô Hạ, cô thật vô lễ quá đấy. Lẽ ra tôi hoàn toàn có thể không để tâm đến cô, nhưng đã ngồi trên cùng chuyến bay, tôi muốn hỏi trước khi trở về, cô đã không gặp Tu Văn bao lâu rồi?”
Hạ Tĩnh Nghi trầm tư một lát, vẻ mặt thương cảm: “Chúng tôi đã gần 7 năm không gặp nhau.”
“Thời gian bảy năm không thể nói là ngắn, cô vẫn giữ được tâm thái trẻ trung, luôn tràn đầy tự tin là một điều tốt, nhưng xin đừng lấy cái xuất phát điểm đó để suy đoán về sự lựa chọn của người khác. Hơn nữa nói cho cùng, Tu Văn và tôi có lựa chọn như thế nào, sống như thế nào thì có can hệ gì đến cô?”
“Cô chấp nhận thực tại mạnh mẽ hơn tôi tưởng đấy. Như thế rất rõ ràng, cô chẳng chút hứng thú muốn biết tôi và Tu Văn vì sao lại chia tay.”
Cam Lộ đặt chiếc ly giấy đang cầm trên tay xuống, nghiêm mặt nói: “Tôi đoán đó chẳng phải là ký ức vui vẻ gì, cô muốn nói tôi nghe cũng chẳng hề gì, giết thời
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu