Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ cho cô, một tay dìu cô, cô đành phó mặc theo anh lên xe.
“Sáng nay có cảm giác buồn nôn không?”
“Có một chút.”
“Có chảy máu cam nữa không?”
“Không.”
“Anh đã đi hỏi bác sĩ, bà ấy nói có lẽ do thời tiết biến đổi khiến niêm mạc mũi co lại, nếu tiếp tục bị chảy máu cam, tốt nhất là đến khoa tai mũi họng khám.”
“Ừm.”
“Bữa trưa ở căn tin trường ăn có được không? Nếu không anh bảo chị Hồ đến trường đưa cơm trưa cho em.”
“Không cần đâu.”
Câu chuyện không thể tiếp tục nữa, hai người im lặng suốt quãng đường về, về đến nhà, chị Hồ đã nấu cơm xong, thức ăn bày trên bàn đều là những món ngày thường cô rất thích ăn. Dù không thèm ăn, cô cũng ráng ăn chút canh và nửa chén cơm. Ăn cơm xong, cô theo thói quen định dọn dẹp bát đĩa thì Thượng Tu Văn ngăn cô lại: “Để anh.”
Thượng Tu Văn từ trước đến nay chưa hề mó tay vào việc nhà, nhưng cô cũng chẳng buồn khách khí với anh, lập tức rửa tay rồi trở về phòng.
Căn phòng ngủ đã được chị Hồ dọn dẹp sạch sẽ, chăn gối trên giường do Thượng Tu Văn mua trong lúc vội vàng, dù vừa nhìn là biết ngay không hề rẻ nhưng chẳng hợp chút nào với rèm cửa, tường trong phòng, càng tăng thêm cảm giác ở nhờ, tạm bợ trong cô.
Cam Lộ dời cây đèn đứng ra gần sát cửa ban công, cô ngồi bên cửa, mở sách giáo viên, giáo án ra, soạn và học thuộc giáo án, chuẩn bị nội dung cho các tiết dạy trong tuần như thường lệ. Cô luôn không thể chấp nhận việc không chuẩn bị bài giảng, chỉ dựa vào kinh nghiệm dạy học, cho dù là dạy những nội dung đã thuộc nằm lòng, mà phải kết hợp với trình độ của học sinh và tiến độ bài dạy. Huống hồ đang trong giai đoạn thử nghiệm cải cách chương trình học, tổ bộ môn phân cho cô một phần nội dung dạy thử, cô cần phải nộp báo cáo trong học kỳ này nên không muốn làm qua loa cho xong chuyện.
Một lát sau, Thượng Tu Văn bước vào: “Lộ Lộ, sang phòng làm việc đi, ngồi đây rất dễ bị mệt đó.”
Cô để tập giáo án trên đùi, quả thật không phải là tư thế thoải mái gì cho lắm. Không đợi cô nói gì, Thượng Tu Văn đã đến thu dọn đống sách vở cô đang bày ra, rồi dìu cô đứng lên.
Cô đành gượng cười: “Em chưa đến mức đi lại khó khăn mà.”
Mấy hôm nay cô chẳng hề có ý định sang tham quan các phòng khác trong ngôi nhà này, bây giờ đi theo Thượng Tu Văn vào phòng làm việc, cô mới phát hiện căn phòng này có cùng ban công với phòng ngủ, bài trí rất đơn giản, kệ sách dựa sát tường trống huơ hoác, trên bàn làm việc có máy tính và những sách cô thường dùng tới, chắc chắn là Thượng Tu Văn đem đến cho cô.
“Cảm ơn anh.” Cô đúng là trong lúc nóng giận, vội vã đi quên mang số sách này theo đang tính xem có nên mua lại hay không thì anh lại đem đến cho cô.
Thượng Tu Văn nở nụ cười gượng gạo: “Đừng khách sáo.”
Cô tiếp tục chuẩn bị bài giảng, gần một tiếng sau, Thượng Tu Văn lại bước vào: “Anh đưa em đi dạo một lát nhé, đừng ngồi một chỗ lâu như thế.”
Anh vẫn cái cách chăm sóc chu đáo đó khiến cô chua xót. Cô cúi đầu im lặng một lát, sau đó mặc áo khoác theo anh xuống lầu.
Bên cạnh tòa nhà chung cư này có một cái hồ nhỏ, thành phố này tuy sông hồ dày đặc, có những hồ rất nổi tiếng nhưng khu vực trung tâm sầm uất lại rất ít hồ, lại thêm một quảng trường xanh ngát, không chỉ là điểm thu hút người mua của các tòa nhà mọc sừng sững xung quanh mà còn là nơi tụ tập thư giãn của người dân thành phố. Bây giờ đã là cuối đông, trời vẫn lạnh lẽo, trên quãng trường chỉ còn một tốp phụ nữ trung niên đang thích thú múa theo nhạc, nhiều trò chơi dành cho trẻ con như xe điện đụng nằm im lìm ở một góc.
Thượng Tu Văn và Cam Lộ đi bộ dọc bên hồ, mặt nước hồ sóng sánh phản chiếu ánh đèn rực rỡ từ các tòa nhà cao tầng, cứ dập dờn không ngơi nghỉ theo từng đợt gió thổi. Người tản bộ không nhiều, âm thanh huyên náo của đủ loại xe cộ trên con đường lớn cách đó không xa càng khiến cho nơi này yên tĩnh một cách kỳ lạ.
Thượng Tu Văn nắm tay Cam Lộ, cô hơi co tay lại, nhưng để mặc ngón tay lạnh buốt của mình nằm gọn trong lòng bàn tay ấm áp của anh, họ đều mang giày thể thao, đi trên con đường lát gỗ, tiếng bước chân vang lên nhẹ nhàng, đều đều.
“Về chuyện quá khứ, anh nghĩ anh nên nói rõ với em hơn một chút.”
“Tu Văn, lúc nhận được thông báo trúng tuyển vào khoa lịch sử trường Đại học Sư phạm, em rất không vui, vì khó khăn lắm mới thoát khỏi sự uy hiếp của kì thi tốt nghiệp, lại phải tiếp tục nhằn các môn học thuộc lòng sau này.”
Thượng Tu Văn không hiểu sao cô lại đột nhiên nói đến chuyện này, nhưng suốt mấy ngày qua đây là lần đầu tiên cô nói với anh bằng giọng ôn hòa như vậy nên anh dĩ nhiên là không cắt ngang lời cô.
“Sau khi bắt đầu vào học thật sự, em mới biết, chỗ phiền phức nhất của lịch sử không phải là phải học thuộc lòng mà là nó có tính không xác định. Hoàng đế của các triều đại trong lịch sử Trung Quốc đều chú trọng tu sử, nền sử học rất phát triển, các tư liệu lịch sử rất phong phú, nhưng lịch sử Trung Quốc vẫn đầy rẫy những câu đố, các tư liệu lịch sử hư hư thực thực, dù đọc dưới góc độ nào đều sẽ có những cách lí giải không giống nhau.”
“Cho nên em mới thật sự có hứng thú với lịch sử đúng không?”
Anh vừa mở miệng hỏi, Cam Lộ hình như có chút ngạc nhiên, nghiêng đầu nghĩ ngợi, khóe miệng hơi động đậy, nhưng cuối cùng không cười nổi, “Em đang muốn nói gì vậy nhỉ, haizzz, em hơi lạc đề rồi thì phải, thật ra em chỉ là muốn nói, thời gian làm cho lịch sử trở nên mơ hồ, cho dù có nghiên cứu thế nào, cũng không thể hoàn toàn là sự thật. Cụ thể đến lịch sử của mỗi người, đó càng thuần túy là chuyện rất riêng tư. Không ai là không giữ chút gì đó cho riêng mình, còn anh, anh đã bỏ lỡ thời gian thích sáp nhập để nói với em về quá khứ của anh, bây giờ em không còn hứng thú đi nghiên cứu lịch sử của anh nữa.”
“Lộ Lộ, nếu em đã không muốn nghe giải thích, xin lỗi.” Giọng Thượng Tu Văn trầm xuống, mang chút chua chát, “Vậy thì, cứ xem như đứa con này là một sự khởi đầu hoàn toàn mới của hai chúng ta, chúng ta tiếp tục vui vẻ sống với nhau nhé.”
“E rằng đứa con này không thể cho cuộc hôn nhân đầy nghi vấn một sự khởi đầu hoàn toàn mới được. Em cũng kể chút quá khứ của em vậy.” Cam Lộ chần chừ một lát, “Trước đây em kể cho anh nghe chuyện lúc còn nhỏ, nhưng em rất ít khi nhắc đến mẹ em đúng không?”
“Bởi vì cha mẹ em ly hôn đúng không?”
“Ly hôn? Không, em không hận họ vì đã ly hôn. Từ lúc em bắt đầu hiểu chuyện, tình cảm giữa cha mẹ đã không tốt, trước khi ly hôn, họ thường cãi nhau rất kịch liệt, rất thường xuyên. Họ không muốn cãi nhau trước mặt em, luôn là sau khi em ngủ, họ đóng cửa phòng lại, cố gắng hạ giọng thấp nhất có thể. Nhưng cãi nhau ấy mà, rõ ràng là chẳng thể nào xảy ra trong lặng lẽ.” Cam Lộ nhìn xa xăm, gượng cười, “Em đứng ngoài cửa phòng họ nghe trộm không chỉ một lần, sợ đến phát run, nhưng hoàn toàn không biết làm thế nào để họ đừng cãi nhau nữa.”
Cô mơ màng nhìn phía trước, nhớ lại cô bé đứng ngoài cửa phòng đóng chặt, nghe tiếng cãi cọ và tiếng đồ vật vỡ loảng xoảng từ bên trong vọng ra, ánh trăng lạnh lẽo hắt vào nhà qua cửa sổ, thành một
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu