Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ bắp tay nàng, khiến nàng đau đến ứa nước mắt. Không vì những giọt nước mắt của nàng mà nhẹ nhàng hơn, y còn xô nàng vào thùng xe một cách thô bạo.
“Người đàn ông tốt nhất hả?” Khoang xe chật hẹp, y dễ dàng ép nàng sát vào góc chết. Sợ mình nóng nảy làm tổn thương nàng, y siết chặt thanh gỗ hai bên người nàng. Mỹ Ly choáng váng vì cơn giận mãnh liệt bất ngờ của y, vốn định lãnh đạm đón nhận, nhưng khi bị y siết lấy cằm thì khí thế đều xìu xuống cả.
“Buông, buông tay!” Nàng định lên giọng tranh cãi lý lẽ, nhưng cơn đau nhói truyền lên từ cằm khiến nàng tắc nghẹn.
“Hắn mới hôn mấy cái, sờ mấy lần thì đã trở thành ‘đàn ông tốt nhất’ rồi sao?” Y chế giễu, buông tay khỏi cằm Mỹ Ly, giữ chặt lấy hai vai rồi nằm đè lên tấm thân mảnh khảnh, nàng chống cự đến đâu cũng chỉ uổng công. Xe ngựa bị nghiến xuống, lắc la lắc lư, ngựa kéo xe giậm chân tại chỗ, cất tiếng hí khẽ.
“Đừng… Đừng để tôi hận ngài!” Mỹ Ly oán hận nhìn gã đàn ông đang dùng sức nặng thân thể hành hạ mình, xương sườn đau nhói như sắp sửa gãy đôi. Ngực nàng còn đau hơn, đang bị lồng ngực rắn chắc của y đè bẹp một cách đầy sỉ nhục.
“Chẳng phải cô đã quá hận ta rồi sao?” Hơi thở có phần gấp gáp, y cười lạnh hỏi. Không cho phép nàng nói ra điều gì khiến y thêm phần tức giận, y trừng phạt bằng cách đè nghiến môi xuống đôi môi nhợt nhạt run rẩy của nàng. Nụ hôn của y quá mãnh liệt quá thô bạo, nàng không thở nổi cũng không hít nổi, phát sặc vì nước miếng của y và của chính mình, bật ho dữ dội.
Nàng òa khóc. Bị cơn ho khan và khóc lóc của nàng cản trở, Tĩnh Hiên cau mày nới lỏng áp chế. Mỹ Ly cảm thấy cực kì nhục nhã, không kịp nghĩ kĩ, lập tức lên gối thúc vào chỗ cứng dưới bụng y, chỉ mong y đừng hành hạ nàng nữa.
Tĩnh Hiên kêu lên đau đớn, mặt tái nhợt, mồ hôi to bằng hạt đậu rịn ra đầy trán. Hai tay y vẫn giữ chặt hai bên thân thể nàng, cứng ngắc nhưng run lẩy bẩy.
Mỹ Ly cũng hơi sợ hãi, lăn khỏi bên dưới người y, co mình vào một góc thùng xe, chắc nàng đã gây chuyện lớn rồi.
“Cô!” Tĩnh Hiên cố nhịn cơn đau đớn, dùng ánh mắt như muốn giết người chằm chằm nhìn nàng. Mỹ Ly run lẩy bẩy, nhưng chỉ cần y không đối xử như vậy nữa thì nàng chẳng sợ gì ánh mắt hung ác của y. Giết nàng thì sao chứ, đối với y chẳng khác gì bóp chết một con kiến.
“Vương gia.” Giọng nàng run run nhưng cương quyết. “Đừng làm những chuyện khiến tôi phải oán hận ngài.” Nàng đanh thép lặp lại lần nữa. “Ngài còn làm như thế, tôi thà chết chứ không theo!”
Y sắt mặt, tiếp tục nhìn với ánh mắt như muốn giết chết nàng. Mỹ Ly táo gan trừng mắt nhìn lại. Nàng biết, y làm nhục nàng cũng là làm nhục Vĩnh Hách, nàng không thể để y toại nguyện.
Tĩnh Nhàn bị hầu cận của Tĩnh Hiên nửa cung kính nửa uy hiếp dẫn ra xa. Cô ta lạnh lùng ngoái nhìn, thấy Tĩnh Hiên đẩy Mỹ Ly lên xe ngựa rồi cỗ xe rung bần bật một cách ám muội. Ngựa bị giằng xuống đến mức liên tục vòng quanh tại chỗ, thị vệ phải ghì dây cương, hò hét nó mới chịu yên.
Tĩnh Nhàn bật cười đầy oán hận, hay lắm, một gã đàn ông hung hăng uy hiếp, một ả đàn bà sỗ sàng khoe khoang… Cô ta sẽ chống mắt lên xem bọn họ có kết cục thế nào.
Chương 20: Hẹn hò
Còn khoảng năm mươi dặm là đến Thừa Đức, cảnh sắc ven đường không chỉ đơn điệu những đồng cỏ ruộng vườn nữa, mà bắt đầu trập trùng núi đồi, sông ngòi ẩn hiện, rất nhiều phu nhân tiểu thư đều xuống xe đi bộ, ngắm phong cảnh ven đường. Theo kế hoạch thì ngày mai mới đến hành cung Thừa Đức, thời gian dư dả, sau giờ ngọ, đi qua một mảnh đất cao phong cảnh hữu tình, Tĩnh Hiên bèn ra lệnh cho đoàn hạ trại.
Để tránh mặt Tĩnh Hiên, Mỹ Ly giả vờ bị mệt, đến cơm tối cũng bỏ qua, dứt khoát ở nguyên trên lán. Nàng cau mày nhắm mắt nằm trên sập, cố gắng kìm nén tâm sự ưu phiền. Chỉ cần qua khỏi đêm nay, nàng sẽ không để y có cơ hội ở riêng với mình nữa.
“Mỹ Ly cách cách? Mỹ Ly cách cách?” Bên ngoài một giọng the thé khẽ gọi, nghe qua đủ biết là một tiểu thái giám.
Mỹ Ly vội vàng ngồi dậy, vấn tóc rồi lên tiếng: “Vào đi!”
Một tiểu thái giám lạ mặt cỡ hai mươi ba tuổi sợ sệt tiến vào lán, rồi dừng ngay ở cửa láo liên nhìn quanh.
“Có chuyện gì?” Mỹ Ly nghi hoặc trước hành động khác hẳn bình thường của hắn.
“Vĩnh Hách thiếu gia về rồi.” Tiểu thái giám nuốt nước bọt.
“Vậy à?” Mỹ Ly cau mày, một câu bình thường như vậy làm gì hắn phải chật vật đến thế?
“Thiếu… Thiếu gia phái nô tài đến… đến chuyển lời.” Tiểu thái giám so vai rồi rút trong người một túi thơm cung kính đưa tới tận tay Mỹ Ly, “Tối nay giờ tuất đến cánh rừng sau doanh trại, thiếu gia có chuyện quan trọng cần nói.”
Mỹ Ly nhìn túi thơm trong tay, quả là của Vĩnh Hách, nhưng nàng cứ cảm thấy câu chuyện có vẻ gì kì lạ. Với tính tình của Vĩnh Hách, chẳng bao giờ gã hành động giấu đầu hở đuôi thế này, có chuyện gì thì nhất định sẽ đích thân đến nói với nàng. Chẳng lẽ… Nàng băn khoăn siết chặt túi thơm, Vĩnh Hách biết chuyện xảy ra trên xe ngựa hồi sáng? Tức giận rồi? Nàng ngẩng đầu định hỏi kĩ tên tiểu thái giám thì phát hiện ra, hắn đã im hơi lặng tiếng lủi mất tự lúc nào.
Nàng thở ra một hơi dài, hoặc có thể là do nụ hôn đam mê của Vĩnh Hách bên dòng suối… Mặt nàng nóng bừng, gã hẹn nàng ở nơi vắng người… Nàng lắc lắc đầu, không đâu, ở bên suối khi bị Tĩnh Hiên bắt gặp, Vĩnh Hách hết sức áy náy xấu hổ, nàng tin tưởng Vĩnh Hách, gã sẽ không làm hại nàng!
Tiểu thái giám rời khỏi lán Mỹ Ly, thình lình hai chân mềm nhũn, loạng choạng chạy đến chỗ vắng há miệng thở dốc.
“Nô tài vô dụng! Không ngờ lại sợ đến vậy!” Ngân Địch từ bóng tối bước ra, tức giận đá hắn một cước.
Tiểu thái giám vội vã quỳ xuống, toàn thân run lẩy bẩy, dập đầu lia lịa: “Cách cách tha mạng, cách cách tha mạng! Đi lừa Mỹ Ly cách cách, nô tài đã sợ đến vậy, chỗ Khánh vương gia, nô tài chết cũng chẳng dám đi!” Nói xong còn chảy nước mắt.
“Ngươi!” Ngân Địch lại đá hắn mấy cước, tiểu thái giám chỉ liên tục dập đầu van xin, mặc cho nàng ta trừng mắt mắng chửi vẫn không chịu nhúc nhích. Ngân Địch mắt trợn mày chau nhưng đành bó tay chẳng làm gì được.
“Hừ! Vô dụng!” Tĩnh Nhàn mất kiên nhẫn, bèn bước ra từ đằng sau lán. Ngân Địch đúng là đồ ngốc làm việc chẳng nên hồn, chuyện đơn giản đến vậy cũng phải để cô ta ra mặt.
“Ngươi nhìn cái này!” Tĩnh Nhàn quẳng một tờ ngân phiếu năm trăm lượng xuống trước mặt tên tiểu thái giám. Tiểu thái giám liếc mắt nhìn thấy, toàn thân cứng đờ, rõ ràng đã bị giá trị của tờ ngân phiếu làm kinh ngạc.
“Ngươi chỉ cần đến đó chuyển lời thôi! Xong xuôi ngươi đến phủ của ta trốn một thời gian, ai cũng biết Khánh vương gia sắp xuất chinh, chẳng rảnh rỗi đâu mà lùng sục ngươi! Đợi hắn đi rồi, ta sẽ thưa với lão tổ tông điều ngươi đến chỗ tốt làm việc, số bạc này coi như là thưởng thêm cho ngươi thôi.” Tĩnh Nhàn cười nhạt hứa hẹn.
“Thật không?” Tiểu thái giám lắp bắp, nhưng lòng đã bắt đầu dao động.
“Hỏi thừa! Hiện giờ chúng ta đều ngồi chung trên một con thuyền, ta hại ngươi rồi cũng chẳng thoát được, ngươi lo lắng cái gì?” Tĩnh Nhàn bực bội trợn mắt.
“Vậy… Vậy được.” Tiểu thái giám cuối cùng cũng đứng dậy, chắp tay tuân lệnh, cất kĩ ngân phiếu.
“Đi đến chỗ vương gia thì bình tĩnh một chút! Đừng lấm la lấm lét thế! Chuyển lời
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu