Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ đến chạm vào trán tôi, tôi kêu đau một tiếng. Anh ta nói: “Ngoài chỗ này ra còn nơi nào không thoải mái không?”
Tôi lắc lắc đầu. Hơi đụng lên trán như có lớp da bong ra.
Anh ta thở dài một hơi nói: “Chúng ta vốn dĩ có thể không đâm vào bên chắn đường.”
Tôi nói: “A?”
Anh ta nhìn tôi liếc mắt một cái: “Lúc tôi phanh lại, em đột nhiên xông đến ôm lấy tôi.”
Tôi nói: “A?”
Anh ta nói: “Hơn nữa liều mạng ôm tôi vào lòng, làm tôi không thể nào phanh tiếp được, vì vậy mới đâm vào bên đường.”
Tôi nói: “A a?”
Anh ta nói: “Sau đó em ngất.”
Tôi nghĩ thế này là xong rồi, nếu như theo đúng những gì anh ta nói thì người gây họa chính là tôi, người đầu tiên phải chịu trách nhiệm trước pháp luật, khẳng định là phải đền bù thiệt hại trong vụ tai nạn này, nhưng chắc chắn tôi không thể đền bù nổi. Trước mắt tôi chỉ có hai lựa chọn, một là từ chối chịu trách nhiệm, lựa chọn còn lại là cứ thế mà bỏ chạy. Tôi đang đấu tranh tâm lý, đột nhiên nhớ tới người qua đường hại Tần Mạc phải phanh xe, cảm thấy không chừng có thể trốn trách nhiệm, vội vàng nói: “Người qua đường kia đâu? Nếu không phải do anh ta, anh cũng không đến nỗi đâm vào hàng chắn đường đúng không?”
Anh ta dựa vào cửa kính xe nói: “Em nói cậu sinh viên đi bộ kia sao? Cậu ta khóc nói mới lên được hội chủ tịch của học viện không bao lâu, phải lần lượt khao tất cả những bạn học đã bầu cử cho mình ăn cơm, kết quả là các bạn học này đã đem một năm sinh hoạt phí của cậu ta ăn sạch. Tôi để cho cậu ta đi rồi.”
Tôi cảm thán: “Đúng là chính sách hà khắc tàn bạo hơn cọp, sinh viên còn tàn bạo hơn cả chính sách.”
Tần Mạc thở dài: “Tôi không biết trong đầu em nghĩ cái gì nữa.” Nói xong quay sang nhìn tôi: “Tại sao vừa rồi em lại bảo vệ tôi?”
(Khổng Tử đi qua bên núi Thái Sơn, có một người đàn bà khóc ở mộ rất bi thương. Phu tử tựa vào đòn ngang xe cúi mình xuống để nghe, sai Tử Lộ hỏi bà ta rằng: “Tiếng khóc của bà dường như có nhiều nỗi đau buồn?”. (Người đàn bà) bèn trả lời rằng: “Đúng thế. Ngày trước cha chồng tôi chết vì cọp”. Phu tử nói rằng: “Tại sao bà không bỏ đi?”. (Người đàn bà) đáp: “Ở đây không có chính sách hà khắc”. Phu tử nói rằng: “Các trò hãy ghi nhớ điều đó. Chính sách hà khắc còn tàn bạo hơn cọp”.)
Nghe hiểu những lời này của anh ta làm tôi choáng váng.
Tôi thật sự không ngờ trước khi vụ đụng xe kia xảy ra, mấy động tác của tôi là vì bảo vệ Tần Mạc, nghe anh ta nói như vậy, tôi lập tức bị bản thân làm cho hoảng sợ.
Làm một công dân, tôi cảm thấy bản thân mình đã tu dưỡng đúng với bản chất của giai cấp, chỉ là tự nhiên không nghĩ đến mức có thể có hành vi xả thân cứu người như vậy.
Nhưng nếu như nguyên nhân và quá trình gây ra vụ đụng xe quả thực đúng như lời Tần Mạc, nếu không chừng nó sẽ trở thành một tai nạn xe cộ nữ bảo vệ nam mà chết, chi bằng để cho anh ta mổ bụng tự sát, tôi vì cứu anh ta mà giật lấy con dao, nhưng trong lúc không chú ý lại giúp anh ta một tay đâm xuống, thiện tai thiện tai.
Tôi nói: “Chúng ta còn đi xem phòng ở không?”
Anh ta nói: “Xem cái gì, đi bệnh viện trước đã.”
Xuyên thấu qua cửa kính xe, có thể thấy xa xa nơi cuối chân trời lơ lửng những quầng mây trắng. Nhưng những quầng mây này tại sao lại giống như những cây gậy? Tập trung nhìn vào mới phát hiện đó là ống khói của nhà máy hóa chất đang xả lên bầu trời. Những cột khói đó phun thẳng lên không trung, tựa như những chiếc cano truy đuổi hải tặc dũng cảm tiến lên phía trước. Mà trong xe, sự áp chế của Tần Mạc ở không gian này thật quá bức người, làm cho người ta có chút mê muội.
Chương 14 – Lolita trong danh bạ
♥♥♥
Rốt cuộc chúng tôi cũng không đi xem phòng ở.
Tôi bị mang về bệnh viện, bác sĩ chụp CT, kiểm tra đương nhiên không có vấn đề gì.
Không thể kiếm tiền cho bệnh viện, xem ra bác sĩ không cam lòng, vung tay múa bút gióng hồi chuông làm tinh thần hăng hái bằng một đơn thuốc mười hộp Melatonin, Tần Mạc không hề cau mày dù chỉ là một chút, hào phóng mua thuốc.
Tôi nghĩ đến bộ phim “Người quản lý khách sạn” của Hàn Quốc, đó là bộ phim hay hiếm hoi của Hàn mà các nhân vật chính không mắc bệnh ung thu hay mất trí nhớ, nam chính đưa cho nữ chính một chiếc nhẫn, nữ chính hỏi nam chính mua chiếc nhẫn này thế nào, là bảo với nhân viên cửa hàng đưa cho chiếc đắt nhất sao? Nam chính trả lời là em cho anh là đồ ngốc à? Anh nói với nhân viên cửa hàng rằng chọn cho anh một chiếc nhẫn ma thuật, chỉ cần người yêu của tôi đeo lên tay thì vĩnh viễn không bao giờ rời xa tôi.
Năm ấy tôi học năm thứ hai, vẫn đang trong giai đoạn đau khổ yêu đơn phương Lâm Kiều, bị lời thoại này làm cho cảm động. Hôm nay đột nhiên nhớ đến, không biết vì sao cảm thấy nếu có một ngày Tần Mạc mua nhẫn cho bạn gái, tám mươi phần trăm là sẽ bị nhân viên cửa hàng lừa gạt mua chiếc nhẫn đắt nhất. Trước mắt anh ta mua một đống thuốc đắt thế này cũng đã chứng minh được vấn đề rồi.
Tôi vỗ trán cảm thán trong lòng, thật là cái đồ vô tích sự?
Ba ngày tiếp theo Tần Mạc bận rộn công việc, không tìm được lúc nào rỗi để đi xem phòng, mà Nhan Lãng rốt cuộc cũng xuất viện.
Chu Việt Việt nói: “Kiến trúc sư danh giá là bận như vậy đấy, trên tạp chí viết Tần Mạc lần này đến thành phố của chúng ta chủ yếu là vì thiết kế lầu thiên văn cho thành phố, huống hồ thứ Tư tuần sau hắn còn có buổi tọa đàm ở trường chúng ta.”
Tôi lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
Chu Việt Việt nói: “Cậu không biết cũng đúng, đã vài ngày rồi cậu không đi học đúng không?”
Nhan Lãng đột nhiên xen vào nói tiếp: “Tọa đàm cái gì? Tọa đàm làm vẩn đục Trịnh Minh Minh nhà người ta thế nào sao?”
Chu Việt Việt thở dài: “Cậu trẻ, đừng cực đoan như vậy, các người cha con loạn luân như thế là rất không đạo đức.”
Tôi và Nhan Lãng cùng bị sét đánh, Nhan Lãng mở to hai mắt nhìn, tôi không còn gì để nói.
Chu Việt Việt nhìn biểu tình của chúng tôi, gãi đầu: “Cha nuôi, con nuôi cùng thích một cô gái, chẳng lẽ cái này không gọi là cha con loạn luân sao?”
Nhan Lãng nói: “Bà cô, cô thật am hiểu văn hóa.”
Chuyện đầu tiên trở về trường học là xem lại tin tức.
Truyền hình đại học T (Tên gọi tắt là TUTV) nhằm phục vụ toàn thể giáo viên, công nhân viên cùng sinh viên, nhưng lại quá mức hẹp hòi, rất nhiều năm rồi đều không có quảng cáo, không thu lợi nhuận, do đó bị ép phát triển cơ cấu thành một kênh phi lợi nhuận. Cơ cấu này hàng năm có hai việc trọng đại, một là vào đầu năm những sinh viên làm việc ngoài giờ ở đài truyền hình được nhận trợ cấp, một là cuối năm toàn bộ sinh viên ở đại học T nhắn tin bình chọn “Chương trình hay nhất trên TUTV”.
Chuyên mục của tôi là “Học thuật quảng giác”, mà chuyên mục này nếu không phải dùng thủ đoạn mờ ám, tuyệt đối không bao giờ có khả năng trúng cử, hơn nữa nó cũng quả thật chưa bao giờ trúng cử cả. Nhưng nghe nói tổ trưởng tổ sản xuất chuyên mục của chúng tôi bị chương trình “Giai điệu âm nhạc” cách vách cướp mất bạn gái, thề trả thù, kế hoạch đã được vạch ra, bước đầu tiên chính là cướp đi danh hiệu “Chương trình hay
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu