pacman, rainbows, and roller s
======Quảng Cáo======
newGhé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
newTruyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
======Quảng Cáo======
newTruyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
newUpdate: Tình Yêu Quý Tộc Chap 115.2 - 119 (08/07/2014)
new[Update] Yêu Nhầm Chị Hai Được Nhầm Em Gái Chap 365 - 366 (09/05/2014)
new[Siêu Phẩm] Đồ Khốn Sao Để Tôi Nhớ Cậu + Ngoại Truyện (13/04/2014)
 

không bình thường chút nào. Đây là phòng của một cô gái tuổi 17 ư? Không bàn trang điểm, không phấn son, chỉ có 2 đôi dày và tủ quần áo nhỏ xíu, chẳng gấu bông mà chỉ có con búp bê từ rất lâu rồi nhưng trông không được nguyên vẹn cho lắm, không hoa hòe mà chỉ một chậu cảnh nhỏ ở bệ cửa sổ.

- Anh đợi em lâu không? _ cô bước ra từ WC, tay còn lau tóc.

- Lâu, lâu đến nỗi cổ như hươu cao cổ rồi nek.

- Đâu? Dài đến đâu? Đưa em kéo lại cho.

- Máy sấy đâu sấy tóc khô đi, mới sáng sớm đã gội đầu rồi, ốm ra đấy thì…

- Em làm gì có điều kiện mà có máy sấy, hề. Mà thế này thích hơn, tại tối qua em thức muộn nên sáng oải quá gội đầu cho tỉnh táo đi học cho khỏi buồn ngủ ak mà. Hì _ cô cười trừ.

- Có tác dụng không?

- Rất hiệu quả với em.

- Vậy đi thôi!

- Giờ ạ?

- Anh cho em 5’ nữa, nhanh nhé! _ Quốc nói rồi ra ngoài đóng cửa lại.

5’ sau

Cô cừa chạy xuống cầu thang vừa cột tóc.

- Em đúng giờ đấy! Lại ăn sáng rồi đi học.

- Dạ? _ cô ngơ ngác.

- Nãy anh làm cơm gà ăn rồi nhớ tới em nên mang qua đây cho em với nội luôn, lại ăn lẹ rồi cho anh tản bộ nữa. _ Quốc nháy mắt tinh nghịch.

- Oh _ cô nghe lời.

*Ngốc ạ! Anh làm cho riêng em đó, ăn nhiều vào nhé cô bé!* _ Quốc đứng cạnh nhìn cô ăn.



- Xong roài, hề cám ơn anh! Nhờ anh mà em đc bữa sáng dinh dưỡng ngon quá.

- Có gì đâu, nếu em thích mỗi sáng anh sẽ làm cho em.

- Sao em giám làm phiền ông anh bận rộn chứ, gạch đá chịu sao nổi. Hì _ cô nhướn mày.

- Ai chứ em thì anh cho làm phiền mái thoải.

- Em xong hết rồi, anh em mình đi đi, còn 1 tiếng để hai anh em mình tản bộ đấy.

- Ưhm!

Đi dọc theo con đường dưới hàng cây vẫn thường đi nhưng có gì đó khác hơn, niềm vui như được nhân hai, tất cả đều được nhân hai. Hai người vừa đi vừa nói chuyện về một thời trẻ trâu đã qua về cả tương lai sắp đến và bộn bề của hiện tại.

- Hừ cái con người kia… hừ hừ… được lắm… hừ _ cậu rít qua kẽ răng, rên lên tức giận.

Từ phía sau cậu nhìn theo hai người đang đùa giỡn thân thiết với nhau tức muốn xặc máu ứ chịu được.

- Hay lắm! _ cậu mấm môi muốn bật máu. – Không chờ ta đi học mà lại đi với lão ấy, thật là… đáng ghét quá đi mà.

“Vù” _ cậu tức điên, đạp xe với tốc độ hỏa tiễn vụt qua mặt cô và Quốc.

- Bảo! Bảo! Bảo! _ cô thấy cậu liền gọi lại.

“Kíttttt”_ cậu thắng gấp.

Đang tức điên nhưng cậu không thể kìm lòng được khi nghe cô gọi tên mình. Cậu không giám để lộ cảm xúc “ lâng lâng” vìdòng máu dâng trào nên cố nặn một nụ cười đẹppppp nhất duyênnnnn nhất ra trưng.

- Hè… gọi tôi hả?

- Chứ còn ai vào đây, làm gì mà lủi như cút vậy? Đạp gì mà lá bụi tung lên hết nek. _ cô hất mặt xuống đường.

- Chào cậu! _ vừa lúc đó Quốc và cô dừng lại nơi cậu. Quốc nở nụ cười chào hỏi.

- Không giám, chào anh! _ cậu thái độ.

- Cái cậu này nói gì kì vậy. _ cô khẽ nhíu mày. – Anh trai tôi đấy, ngoan ngoãn lễ phép đê!

*Còn bênh vực lão nữa chứ! Hứ… * _ cậu rủa thầm.

Nhưng có người còn buồn hơn cậu gấp nhiều lần *Anh trai sao Na? Chỉ là anh trai…*

- Tôi đi đây! Cứ từ từ ngao du đi bộ sau hen. _ cậu nói rồi quay đầu xe bỏ đi.

- Đợi đã! _ cô gọi lại.

Cậu dừng xe, quay đầu lại nhìn cô.

- Em có tí việc với nhóc này nên phải đi trước nha! Bữa khác anh em mình tản bộ tiếp ha.

- Ưhm! Em đi đi kẻo lỡ việc, hẹn gặp lại.

- Bye anh! _ cô vẫy tay chào Quốc.

Cô chạy lại chỗ cậu rồi leo lên xe, phút chốc đã biến mất. Quãng đường giờ còn lại mình Quốc, mọi thứ vừa được nhân đôi bỗng giờ lại phải chia đôi. *Tệ thật… * _ Quốc thở dài.

- Có lẽ anh ra đi là sai, đáng lí trước đây anh phải nhận ra điều này lúc quyết định ra đi mới đúng. Nhưng anh không hối hận Na ah và anh cũng sẽ không bỏ cuộc trên đường đua tình cảm của mình đâu Na! Nhất định anh phải đua đến khi không còn hơi thở. Vì em anh sẽ làm tất cả. _ Quốc nắm chặt hai tay quyết tâm.

o——–o

- Kết quả sao? Tốt chứ? _ cô ngồi sau xe cậu hỏi.

- Hên xui! _ cậu trả lời cộc lốc.

- Sao lại hên xui? May mắn tui ít ỏi lắm ah, cậu nói rõ tôi nghe xem nào.

- Chuyện còn lại là việc của tôi, may mắn của tôi, tôi cần chứ không phải cậu. _ cậu vẫn cộc lốc.

- Tại sao? _ cô đánh vào lưng cậu.

- Vì có việc khác cho cậu lo rồi. _ cậu nói tránh.

- Việc gì?

- Lát tôi làm việc cô mã hóa dùm tôi chiếc camera chỗ trước cửa phòng ông ta cho tôi, ok?

- Đơn giản, cứ yên tâm! _ cô vỗ ngực.

Thực ra cậu đâu muốn thế với cô, chỉ vì không muốn cô dính dáng thêm tới vụ này lại đeo thêm rắc rối nên cậu quyết định tự đối mặt với ông ta. Nếu biết cô có phần trong việc này chắc chắn cô sẽ bị thôi học, cậu đâu còn cơ hội gặp cô nữa chứ. Dù sao cậu cũng là người có tiếng nói nên ông ta sẽ không bao giờ giám làm điều ngu xuẩn với cậu.

I—–v—–I

Bước cuối cùng của kế hoạch cuối cùng cũng được súc tiến.

Cô đã đến văn phòng với cớ gặp giáo viên Anh và mã hóa chiếc camera ấy, đối với cô chỉ cần tích tắc là xong việc, cô nhận là nghề cũng không sai.

“Tùng tùng tùng” _ tiếng trống báo hiệu vào lớp đã tới… và cũng là tín hiệu của một việc phải bắt đầu (một “anh hùng” xuất hiện chăng…? Khìkhì)

“Cốc cốc” _ cậu gõ cửa phòng ông ta.

- Ai đó? _ ông ta hỏi.

Không trả lời

“Cốc cốc”

- Ai? Ai ngoài đó?

Không trả lời

Ông đứng dậy khỏi ghế bước đến mở cửa.

“Cạch”

Trước mắt ông hiện ra một cậu thanh niên, trông có vẻ ngổ ngáo, ánh mắt mạnh mẽ mãnh liệt. Cậu đút tay vào túi, đầu hơi nghiêng nhìn ông với ánh mắt đầy sát khí.

- Cậu là ai? _ ông ta nhìn cậu một lượt rồi tiếp: – Chắc là học sinh, sao lại ở đây vào giờ này? Cậu có muốn phạt không?

Cậu không nói gì ngang nhiên bước thẳng vào phòng, ngồi xuống xôfa cậu ngả lưng ra sau, một tay bắt lên thành ghế một tay bỏ lên đùi, chân bắt hình chữ ngũ.

- Hỗn xược, cậu có biết tôi là ai không? Cút ra ngoài ngay lập tức cho tôi.

- Đóng cửa lại! _ cậu không thèm đếm xỉa đến câu nói của ông, còn ra lệnh cho ông nữa.

- Người đâu! _ ông gọi.

- Chắc nhiều người muốn biết chuyện hay tối qua lắm đây.

Người ta nói có tật thì rục rịch chớ có sai, nghe tới câu “tối qua” dù chưa biết chuyện gì nhưng ông ta đã thấy ruột gan cồn cào.

- Chuyện gì? Tối qua tôi có làm gì đâu mà phải sợ cậu uy hiếp, cút ra ngoài cho tôi.

- ấyyyy tôi có nói tối qua có việc liên quan đến ông sao? Tôi nói lần cuối đóng cửa. _ cậu nghiêm giọng.

cuối cùng ông ta cũng ngoan ngoãn đóng cửa lại theo ý cậu, bước lại ngồi đối diện với cậu, ông cầm hai viên bi âm dương đảo qua lại trong tay.

Nhìn hành động của ông ta cậu phì cười-nụ cười nửa miệng khinh bỉ.

- Ông đang lo lắng?

- Her… tại sao? Với một thằng nhãi ranh như cậu ư? _ ông đảo viên bi trong tay nhanh hơn.

- Ông hiểu ý tôi nói gì mà, cần gì phải giả nai. Trong phòng này chỉ có tôi và ông nên chân thật một chút đi! _ cậu nói.

- Tôi có gì để không chân thật chứ?

- Tay ông đang phản chủ đấy, chúng nói ông có. _ cậu nhướn mày.

Đến trang:

 

Bạn đang đọc truyen hay tại wapsite Likevn.wap.sh, hãy chia sẻ wap truyện này cho bạn bè của bạn nhé ! Thân...

Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé

  Game:

   Game mobile miễn phí  |  Game android hay | Game dien thoai

  Phần Mềm

   Giao Diện Điện Thoại  |  Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại

  Thế giới Truyện

   Truyen nguoi lon  |  Truyen tinh yeu  | Truyện cười  | Truyện ma  | Đọc truyện hay  | Tieu thuyet tinh yeu

 

Thống Kê Hệ Thống Site

Giới Thiệu | Liên Hệ | Quảng Cáo |  Tìm chúng tôi trên Google+

Cùng tải những game mobile online hay, ung dung chibi cho điện thoại tại WapGame24h