Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ gái một ông anh khác rồi! Her.
Hắn nghiến răng ken két, mặt đỏ như lửa nhìn cô.
- Lên! _ hắn ra lệnh và chỉ đứng khoanh tay trước ngực nhìn bọn đàn em mình ;àm việc.
Cô lùi lại vài bước lấy đà xông lên
“Hậy” _ một tên ngã.
Cô tiếp tục chạy thật nhanh đến một tên đánh hắn tới tấp và la lớn – YAAAAAAAAAA… làm ám hiệu và mở đường thoát nạn cho cô bạn kia.
Cô bé vội chạy thật nhanh theo lời cô dặn ra đường lớn.
- Đuổi theo nó! _ tên cầm đầu ra lệnh.
Lập tức có ngay hai tên đàn em đuổi theo.
Còn hắn ở lại tiếp tục theo dõi cô chiến đấu.
- Hậy… ya… hừ…” _ cô thấm mệt khi đã hạ gục được thêm ba tên.
“Bộp”
- Hự…_ một tên đánh lén vào vai cô khiến cô khụy xuống.
- Thật đáng xấu hổ! Giang hồ mà không biết luận chơi sao mấy chú? Hahaha… giang hồ hẻm nhỏ đây mà.
- Khoan! _ tên cầm đầu ra lệnh ngăn mấy tên đàn em định đánh cô.
- Cô em cũng rành đấy nhỉ?
- Không giám, chỉ đôi chút thôi, đủ để biết luật làm người.
- Được lắm cô bé! Giống đang đóng phim nhỉ? Nếu vậy đóng nốt cảnh này nữa nhé! _ hắn nhếch mép.
- Anh muốn gì?
- Qua được anh coi như cô bé thắng! _ hắn cởi áo, ném cho thằng đàn em bên cạnh.
Hắn ra hiệu cho tất cả đàn em tránh ra và đứng thủ thế chờ cô.
Cô chống tay xuống đất lấy đà mạnh để đứng dậy, thở đều vài hơi để lấy lại sức.
- Hậy… _ hắn chủ động tiến công, đưa một chân lên đá.
Con nòi nhà võ nên cô dỡ được cú ấy, hắn tiếp tục tung đòn ra liên hoàn. Cô đỡ được hầu như hết nhưng cũng bị hắn điểm trúng vài cái. Nhưng không hề vừa, cô cũng “tặng” lại hắn vài cú làm “kỉ niệm”.
Tìm khắp các nẻo đường gần đó mà Huy nghi ngờ nhưng anh vẫn không thấy cô, chỉ còn chưa đầy 30’ cuộc thi sẽ bắt đầu. Tiếp tục tìm cô, Huy lại long đong đi kiếm.
…
Sau một hồi chiến đấu quyết thắng thua với hắn cô đã dần thấm mệt nếu còn ăn đòn nữa chỉ sợ cô không chịu nổi, hắn cũng có vẻ mệt nhưng nhanh chóng lấy lại thăng bằng.
Hắn đến gần cô, đưa bàn tay bẩn thỉu nâng cằm cô và nói:
- Chịu anh chưa cô bé?
- Hứ… _ cô hất mặt ra và gượng đứng dậy.
Cô chưa kịp đứng thẳng hắn thản nhiên bồng cô lên ôm sát vào người hắn
- Thả tôi ra!
- Ngoan nào cô bé!
Cô để hắn bồng đi vài bước, nhân lúc hắn lơ đãng cô đưa một chân lên kẹp cổ hắn, xoay người và vật hắn xuống đất. Cuối cùng là khuyến mại cho hắn một đòn chí mạng tại ngã ba(hạbộ) thật mạnh và bỏ chạy.
- Đứng lại! _ mấy tên đàn em định đuổi theo nhưng hắn đã ngăn lại
- Sao vậy anh? Để con nhỏ đó đi dễ dàng vậy sao?
- Tao đã bảo thôi mà! _ hắn quát.
“Rinh…rinh…” _ là điện thoại của hắn.
- Em nghe!
- …
- Không tồi!
- …
- Vượt
- …
- Có lẽ anh đã đánh giá thấp cô ta!
- …
- Chào anh!
Hắn buông thõng tay, đứng hẳn dậy nhìn theo bóng cô chạy in xuống đường.
- Được lắm cô bé! Hẹn gặp lại.
…
Cô cố gắng vịn vào những gì có thể để bước đi.
Cuối cùng cũng ra được đường lớn, cô ngồi xuống vệ đường xoa nhẹ những vết thương của mình.
- Ui ya… hên mà không có cái nào nặng trên mặt. Chỉ nhẹ thôi nếu không thì… chết! _ giờ cô mới nhớ ra cuộc thi của mình.
Tiếp tục đứng dậy và chạy, cô tạm quên đi những gì đau đớn để dồn sức chạy đi.
…
- Ơ… Na Na! _ Gia Huy thấy cô trên đường liền vòng xe lại chỗ cô.
- Na! Em sao vậy? Anh tìm em lâu rồi, mọi người đang lo lắng lắm đó! Em có sao không? Để anh dưa em đến bệnh viện nhé! _ Huy kéo tay cô đi.
- Không! _ cô lắc đầu. – Bây giờ không phải lúc, mình đến trường lẹ đi anh.
- Nhưng…
- Đi mà!
- Thôi được rồi, em lên xe đi! _ Huy mở cửa xe cho cô và cũng nhanh chóng yên vị.
…
- Chắc có chuyện gì rồi! _ cậu đứng lên ngồi xuống thấp thỏm lo lắng.
- Em phải bình tĩnh! Chị tin Na sẽ đến, con bé sẽ không để mọi người thất vọng!
- Hai ông bà chuẩn bị sao rồi? _ cả bọn lớp nó kéo vào hỏi.
- Ủa Na chưa đến ạ? _ Kì Lâm hỏi Trâm Anh.
- Ah… rồi! Na đi tolet sẽ ra liền. _ Trâm Anh nói gạt đi vì không muốn chuyện thêm rối.
- Ladies and gentlemen!… _ anh bí thư đoàn trường nói bằng micro trên sân khấu.
- Bắt đầu rồi kìa bọn mày! Bọn tao ra đây! Chiến thắng nhé!!! Bọn tao sẽ có thưởng. _ Kiên vỗ vai cậu.
- Fighting(chiến đấu)!!! Chaizô! Chaizô! Chaizô!!! _ bọn nó cổ vũ.
Nói xong bọn nó kéo ra “khán đài” để xem cho rõ.
- Bắt đầu rồi! _ cậu thất vọng.
…
- Đóng cổng rồi! _ cô và Huy xuống xe nhìn cánh cổng đóng chặt.
Tiếc thay khi cô không thể leo rào vào vì đây là hàng rào điện chứ chớ có đùa, cô nuối tiếc nhìn vào sân khấu, lòng đang tự trách bản thân.
- Em xin lỗi! Tất cả là tại em! Nếu em đi sớm một chút nữa thì…
Chương 26.1: Hai chòm sao bắt tay hợp tác.
Bỗng…
Có một bàn tay đặt lên vai cô…
Trước mặt cô là một người đàn ông đã đứng tuổi
- Bác…
- Giờ này sao còn đứng đây hả? _ là bác bảo vệ, ông nghiêm giọng hỏi cô. – Mà sao… lại ra nông nỗi này? Mới đánh nhau phải không? _ bác cầm tay cô lên ngó xem thử có bị thương chỗ nào không.
- Dạ con không sao đâu bác! _ cô lê đôi mắt buồn thảm nhìn bác rồi quay sang phía hội trường nơi có những ánh đèn sân khấu lóe ra-là nơi đang diễn ra cuộc thi. Nhưng cô không còn cơ hội để bước vào đó nữa, chỉ có thể lặng nhìn sau cánh cổng sắt này mà thôi.
“Ken két két…”
Cô ngây thơ nhìn bác bảo vệ
- Còn đứng đó làm gì? Bắt đầu được 5’ rồi đấy! _ bác mở cửa, giục cô.
- Con…
- Nhanh lên nào!
- Dạ! Con cám ơn bác nhiều lắm ạ!
- Được rồi, muốn cám ơn thì đợi chừng nào thắng cuộc rồi nói. Còn không thì tôi không giám nhận của chị đâu.
Lời nói có vẻ nặng nhẹ nhưng cô cảm nhận được đó chính là lời động viên chân thành nhất từ bác, nhất định cô sẽ chiến thắng.
Cô vội chạy thật nhanh vào trong ấy.
…
- Chị Trâm Anh! _ cô gọi to khi vừa nhìn thấy dáng Trâm Anh.
- Na! _ cậu thốt lên vui mừng chạy lại. – Cậu đi đâu vậy hả? Có biết tôi lo lắng lắm không? Tôi tưởng… _ cậu chạy lại, ôm lấy cô.
- Nhanh nào, không còn thời gian đâu. Lát nói tiếp. _ Trâm Anh kéo cậu ra.
- Khoan đã! Na, cậu bị sao vậy? _ cậu lo lắng khi thấy bộ dạng tả tơi của cô.
Cô lắc đầu
- Không sao, mình đi thôi chị Trâm Anh! _ cô giục.
- Ưhm! _ chị đưa cô vào phòng phục trang đã được chuẩn bị sẵn.
Hai chi em vừa chạy đi thì Huy vào.
- Anh hai, nhỏ bị sao vậy? Anh gặp cô ấy ở đâu? Tại sao lại ra nông nỗi ấy? _ cậu chộp được Huy hỏi loạn lên.
- Anh không biết! Khi gặp Na trên đường đã thế rồi.
- Sao anh không đưa nhỏ tới bệnh viện kiểm tra thử?
- Anh đã nói nhưng Na nhất quyết một mực đòi đến đây bằng được, anh đành đưa con bé đến đây.
- Chậc… không biết tự lo cho bản thân gì hết, cũng chỉ là cái danh hiệu thôi mà. _ cậu chống nạnh.
- Em không hiểu đó có nghĩa là gì sao? _ Huy nhìn cậu.
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu