Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ làm sao?
- Hãy làm những gì con tim em mách bảo.
- … _ cậu nhíu mày nhìn về xa xăm. – Em đã biết con tim em muốn gì rồi, cám ơn anh!
- Cái thằng này, lịch sự quá nhẩy. _ anh dí nhẹ đầu cậu.
- Còn anh?
- Anh thì sao?
- Con tim anh đang muốn nhảy ra khỏi lồng ngực anh để dắt anh đi rồi kìa.
- Chú cứ lo việc của chú đi là ok rồi, bây giờ thì vào ăn cơm được chưa?
- Ok hai! _ cậu nói rồi đứng dậy trước.
- Bảo đã lớn thật rồi mẹ ạ! _ nhìn dáng cậu đi từ phía sau Huy khẽ nói.
Khụkhụkhụ… khụ khụ…
Na, khỏe chưa mà đi học vậy? _ bọn nó dìu cô ngồi vào bàn.
Ơ Vy! Bà làm gì ngoài đó vậy hở? _ Phát Xêkô hỏi vì thấy Vy cứ ra cửa ngóng gì đó.
Na, bà đi học còn Bảo đâu? _ Vy hỏi.
Ờ ha, mọi khi ông bà là cặp bài trùng mà, sao bữa nay tách ra vậy? _ Hoàng Lâm cũng bon chen.
Khụ khụkhụ… _ cô chỉ ho mà không nói gì.
Bọn mày hỏi gì mà nhiều vậy, Na mới khỏe tí để nó yên đi. Còn ông Bảo thì sao nó biết được, bọn nó có ở chung nhà đâu mà biết chứ. _ Kì Lâm đanh lại.
Haizzz _ đứa nào cũng thở dài thượt.
Hôm nay lại thiếu một thành viên, thiếu đi “cụ” đầu sỏ mọi trò của nhà bọn nó lấy đâu ra đứa nào vui cho được.
*Cậu giận tôi thiệt hả? Ít ra cũng phải gọi điện hay… ờ mà giận thì thèm gì gọi điện chứ?…* _ cô thoáng buồn.
…
Na, xuống căng tin với tao đi! _ giờ ăn trưa, Kì Lâm rủ cô xuống căng tin.
Tao không muốn ăn gì đâu, mày đi đi. _ cô nói rồi gục mặt xuống bàn.
Đi ra đây tao nói chuyện luôn. _ Kì Lâm nói rồi đi trước.
…
Kì Lâm chọn một chỗ khuất nhất, yên tĩnh nhất để cô ngồi rồi chạy đi mua thức ăn, lát sau quay về trên tay toàn là đồ ăn với nước uống.
Có chuyện gì mày nói nhanh đi Lâm!
Từ từ, có thực mới vực được đạo, ăn trước đã rồi tính.
Mày không nói tao về lớp đây. _ cô đứng dậy.
Chậc… thì tao nói đây, ngồi xuống đi!
Cô ngồi xuống theo lời Kì Lâm
Mày với Bảo có chuyện gì phải không? _ Kì Lâm nghiêm túc vào vấn đề.
Có gì là có gì? _ cô đánh trống lảng.
Đừng có dấu tao, nhìn mắt mày là tao biết rồi.
Tao…
Nói đi, biết đâu tao sẽ giúp được mày vì người ngoài cuộc luôn sáng hơn mà.
Tao… tao không biết nữa.
Mà mày có biết tại sao Bảo nghỉ học mấy hôm nay không? _ Kì Lâm hỏi.
Không biết có phải tại giận tao không nữa.
Là sao? Mày nói rõ tao nghe nào!
Hôm bữa… tao… tao lỡ tay tát cậu ấy một cái.
Cái gì? Mày tát Bảo? _ Kì Lâm hét toáng lên làm ai cũng để ý. – Ờ hờ… không có gì, xin lỗi mọi người cứ tự nhiên. _ Kì Lâm cười trừ. – Mày tát ?
Ưhm!
Why?
@#$%@#$%@#$… _ cô kể lại việc hôm đó.
Trời ơi cái con này… _ Kì Lâm nghiến răng chằng lợi. – Lại còn tát trước mặt Quốc nữa, mày có biết mày đã đạp đổ cái chữ sĩ trong người của một thằng đàn ông không? Mày đã tát cậu ta trước mặt người khác mà lại là người lão ta chả ưa gì. Mày đúng thật là… là… tao hết nói nổi rồi.
Tao đâu cố ý đâu, tao vung tay thôi ai dè mạnh quá nên vào mặt cậu ấy. Tao thấy có lỗi lắm, tao muốn xin lỗi nhưng khụkhụ… mấy bữa nay có thấy mặt Bảo đâu. _ mặt cô buồn so.
Mày có chắc là nếu gặp Bảo mày có giám nhìn thẳng cậu ấy mà mở miệng nói tiếng xin lỗi đàng hoàng không hả?
Tao… không hiểu sao mỗi lần gặp Bảo tao cứ như… bị bị… sao sao ấy mày.
Không làm chủ được bản thân chứ gì?
Ưhm ưhm!
Mày có cảm giác gì đặc biệt khi ở bên Bảo không?
Ưm… _ cô gãi đầu. – Ah có, nhưng tao không biết đó là cái gì. Khi ở cạnh cậu ấy tao có cái cảm giác mà trước giờ chưa từng có khi ở cạnh ai dù là anh Quốc, Hoàng Lâm hay những người khác.
Đôi khi không gặp còn thấy nhớ? _ Kì Lâm hỏi tiếp.
Gật – Chút chút. _ cô đưa ngón tay út lên.
Thôi tao biết cái chút chút của mày là bao nhiêu rồi. _ Kì Lâm xua tay.
Ý mày là sao? _ cô không hiểu.
Hèhè… cuối cùng bạn tao cũng biết yêu rồi, haha _ Kì Lâm tủm tỉm cười.
Mày làm ơn im giùm tao cái! _ cô bịt miệng Kì Lâm lại.
…
Thực ra… tao cũng mấy lần mập mờ tự hỏi mình nhưng tao không biết câu trả lời…
Bây giờ thì biết chưa?
Ưhm! _ cô gật nhẹ đầu. – Tình yêu là biển khổ, tao không muốn bị nó cuốn đi nhưng sao lại lỡ sa chân vào đó chứ.
Tình yêu không có tội mà chính người vứt bỏ tình yêu đó mới là kẻ có tội. Mày đừng để lỡ cơ hội yêu và được yêu!
Nhưng…
Nhịp tim mày đập mạnh bao nhiêu thì tình yêu của mày lớn bấy nhiêu, hãy đến nơi mà con tim mày sẽ là vật dẫn lối mày đi!
Nhưng biết nó sẽ dắt tao đi đâu chứ?
Mày đã nghe câu đã yêu thì phải liều chưa? Dũng cảm đối mặt với nó đi Na!
… Mà mày yêu bao giờ chưa mà kinh nghiệm đầy mình vậy hở? Khai thật đi!
Yêu ai? Ai yêu?
Mày cũng nên làm theo những gì mày vừa khuyên tao đi! Chàng Lâm đợi mày lâu lắm rồi đấy khụkhụ…
Nói ít thôi lo chuyện của mày trước đi! Bây giờ thì chịu ăn chưa?
Hì… _ cô cười trừ.
…
Không biết bây giờ cậu đang ở đâu, làm gì nữa. Rốt cuộc thì câu nói cậu đã biết con tim cậu muốn gì nghĩa là sao? Liệu cậu còn muốn chinh phục trái tim Na Na không…?
=====
Chiều tan trường…
Cô bước lê thê dưới những tán cây lớn, dòng người nườm nượp qua lại đông đúc nhưng sao trong cô có thứ gì đó hiu quạnh đang ngự trị. Cứ như… cả thế giới này chỉ còn sót lại mình cô, nhìn khuôn mặt ai cũng lạ hoắc, lạnh như tiền bỗng dưng… cô nhớ đến gương mặt ấy-gương mặt lúc nào cũng “ám” theo cô. Có lẽ những cái nhìn, những tiếng cãi vã ngô nghê đã trở thành thói quen mỗi khi chung đường tản bộ.
Giờ cậu đang làm gì hả Bảo? Chắc cậu giận tôi lắm nhỉ? Tôi xin lỗi! Thực tình tôi không muốn có cái tát đó đâu, chỉ vì tôi lỡ tay thôi cậu có hiểu không…?
*Không! Cậu đúng là con nhỏ quá quắt mà, ông trời ơi sao khiến tui cứ phải thập thò như thằng vụng trộm thế này chứ…?* _ nãy giờ cậu lẽo đẽo lén theo sau cô, cuối cùng cũng đạt được mục đích.
Hình như tôi đang nhớ cậu rồi, Kì Lâm có lẽ đã đúng. _ cô đá tung viên sỏi trên đường ra xa.
Yahooo…! _ cậu hét lớn.
Nghe tiếng hét cô liền quay lại… nhưng không thấy ai, cô lại bước tiếp.
Phù… suýt thì lộ tẩy. _ cậu thở phào. – Trời ơi! Nhỏ nói nhỏ nhớ mình kìaaaa _ cậu nhảy cẫng lên. – Ơ… _ cậu định tiếp tục theo cô nhưng chân bước mà vẫn không di chuyển được tẹo nào, cảm giác vai mình đang bị kềm chặt cậu liền quay lại.
Ơ hờ… hờ… _ cậu cười mếu máo.
Hà… lâu lắm không gặp khỏe không chú? _ Hoàng Lâm “tình cảm”
Ờ khỏe… khỏe re hà… hề hề… _ cậu cười trừ.
Cậu định giở trò gì vậy hả? Có biết Na nhà tôi đang ủ dột kia không? _ Kì Lâm khoanh tay trước ngực.
Vậy bộ cậu tưởng tôi không đau hả? _ cậu gắt.
Thực ra nó chỉ không muốn cậu nhìn thấy nó yếu đuối thôi, những người quan trọng với nó, nó không bao giờ để họ phiền hay muốn họ lo lắng cho nó. Cậu có hiểu tôi nói là mô tê gì không hả đồ ngốc kia?
Nói khó nghe thì mày là thằng ngu đó Bảo! _ Hoàng Lâm giải thích thêm.
Ý cậu… tôi là người quan trọng của…
Còn phải hỏi hả? Đúng là ngốc mà!
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu