Ring ring
======Quảng Cáo======
newGhé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
newTruyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
======Quảng Cáo======
newTruyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
newUpdate: Tình Yêu Quý Tộc Chap 115.2 - 119 (08/07/2014)
new[Update] Yêu Nhầm Chị Hai Được Nhầm Em Gái Chap 365 - 366 (09/05/2014)
new[Siêu Phẩm] Đồ Khốn Sao Để Tôi Nhớ Cậu + Ngoại Truyện (13/04/2014)
 

lại có thể…?

- Âm nhạc không phân biệt tuổi tác, người biết ít hay nhiều mà nó giúp con người xích lại gần nhau hơn dù họ đang ở đâu.

“Rào rào rào…” _ tràng pháo tay là lời tán thưởng cho câu trả lời thông minh của cô gái trẻ.

- Bạn có thể cho mọi người biết về tuổi và ngành nghề bạn đang học không?

- Năm nay tôi 17 và tôi đang học tại lớp 11 trường Nguyễn Trãi.

- Ồ… không thể tin được… _ sự kinh ngạc của tất cả mọi người không hề nhỏ.

Nghe đến trường Nguyễn Trãi, anh ngờ ngợ ra điều gì đó *Chủ nhân ca khúc… Cô bé đó…?* _ anh giật mình quay lại thì không còn bóng dáng cô gái nào bên cây piano nữa.

Quốc chạy nhanh ra ngoài tìm thử nhưng không có kết quả gì. Anh tiếc vì không gặp được người đó, anh hỏi lại một bartender thì biết được cô ấy thường hay đến bar này và là khách mời đặc biệt của quán và cũng biết được tên cô ấy là…
Quốc chạy nhanh ra ngoài tìm thử nhưng không có kết quả gì. Anh tiếc vì không gặp được người đó, anh hỏi lại một bartender thì biết được cô ấy thường hay đến bar này và là khách mời đặc biệt của quán và cũng biết được tên cô ấy là… Trương Gia Linh.



====

Tan trường…

- Song Lâm! _ cô chạy theo gọi hai đứa lại.

- Có chuyện gì mà mày hớt ha hớt hải vậy? _ Kì Lâm hỏi.

- Tao có cái này hay lắm, bọn mày có muốn đi không?

- Đi đâu mà đi? Tan học không về mà còn lo đi chơi đâu hả? _ giọng cậu.

*Ặc… không thành rồi, ăn gì mà linh vậy không biết* _ cô lắc đầu.

- Định bỏ rơi tớ hả? _ cậu khoanh tay trước ngực.

- Hì _ cô gãi đầu. – Đâu có.

- Mà mày nói có gì hay? _ Kì Lâm hỏi.

- Xítttt sáng nay tao đi học phát hiện ra một chỗ này, đi theo tao sẽ biết. _ cô bí mật.

- Khoan đã! _ cậu ngăn lại. – Nếu không nói rõ cậu đi đâu tớ không cho cậu đi.

- Hi hí hí… _ song Lâm bụm miệng cười.

- Trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết, thôi bọn tui đi trước hen. _ Hoàng Lâm nói.

- Hai người đứng yên đó. _ cô không cho đi. – Tớ có làm gì nên tội đâu mà phải báo cáo với cậu?

- Nhưng tớ có quyền được biết.

- Thôi mà, có gì thì cậu nói luôn đi để Bảo anh bớt căng thẳng nào! _ Hoàng Lâm ý kiến.

- Cái này là cậu muốn đấy nhé! _ cô rào đón. – Đi ăn trộm.

- HẢ??? _ không chỉ cậu mà cả song Lâm cũng sửng sốt.

- Ăn trộm? Ý cậu là đi trộm á?

- Ưhm! _ cô trả lời tỉnh queo.

- Ực… _ cậu lẫn song Lâm nuốt khan.

- Ây dà… làm gì mà ngạc nhiên vậy? Chỉ có vài quả mận thôi mà, có đến mức các cậu tròn mắt vậy không? Theo kinh nghiệm của tôi thì xin không bao giờ họ cho nên… hái luôn cho chắc hề.

- Phù… _ cả 3 cùng thở phào.

- Vậy mà tao tưởng mày định làm cướp cơ _ Kì Lâm.

- Tao đã bảo là trộm chứ không phải cướp mà.

- Thích ăn để tớ đi mua cho không thích ăn của mua để tớ trồng cho tội gì đi ăn trộm? _ cậu không đồng ý.

- Ơ cái con người này, cậu còn không hiểu nó nữa à? Càng khác người nó càng thích làm, mà hơn nữa của trộm ăn ngon hơn của mua nhiềuuuuu… hề. Còn nếu ăn của cậu trồng thì đợi đến bao giờ hở? _ Kì Lâm đanh cậu.

- Chậc… chỉ có bạn hiền mới hiểu mình hôhố. _ cô cười khoái trá.

- Mà ở đâu? Nếu xa quá thì tui bó tay chấm cơm luôn, cũng 4h rồi còn gì. _ Hoàng Lâm.

- Yên tâm, đi theo tôi thì biết. _ cô dẫn đầu. – Bây giờ có hai chú ngựa sắt của song Lâm, chia cặp ra đạp đến đó cho lẹ hen. _ nói rồi cô nhảy lên xe Kì Lâm.

- Khoan khoan! Cậu như thế mà bắt kì Lâm chở hả? _ Hoàng Lâm đay nghiến.

- Her… ơ thế cậu định cho tôi đi với ai?

- Bảo!

- Gì?

- Đi xe tao cẩn thận nha mày. _ Hoàng Lâm nói rồi đưa xe cho cậu, còn mình thì sang xe Kì Lâm.

- Ái chà chà… ra là thế, vậy hai bạn yêu đi thong thả! _ cô chọc.

- Còn cậu có muốn thong thả tản bộ không? _ cậu ghé sát tai cô nói.

- Ái… haha nhột quá! _ cậu nói vào tai cô khiến cô thấy nhột. – Có có.

Cậu không hứng thú nhưng không thể không đi, lỡ có chuyện gì thì tiêu luôn.



Theo sự dẫn đường của cô bốn người nhanh chóng đến nơi, dừng chân trước một căn biệt thự lớn đứa nào cũng tròn mắt.

- Ý mày là ở đây á? _ Kì Lâm.

Gật

- Sao cậu gan vậy? _ Hoàng Lâm.

Cậu đứng hình, không còn lời nào có thể thốt lên để nói về con người này nữa.

*Sao cậu chọn nơi này hả? Cậu biết đây là đâu không…?*

- Sao cậu biết chỗ này? _ cậu hỏi.

- Tình cờ thôi, hôm bữa đi ngang qua nên biết.

- Mà tao có thấy mận soài gì đâu chứ. _ Kì Lâm ngó nghiêng tìm.

- Chán mày quá, cây mận mà trong đó thì người ở đâu hở? Một dãy đằng kia kìa. _ cô chỉ về phía hàng rào trong vườn.

- A có kìa, trời ơi… xítttt ực… _ Kì Lâm nuốt nước miếng.

- Đúng là con gái mấy người… thật là… _ cậu lắc đầu.

- Bây giờ làm sao để vào đó? _ Hoàng Lâm hỏi.

- Leo rào.

“Cốc” _ cậu gõ lên đầu cô.

- Ui đau…

- Cậu có biết đây là hàng rào điện không?

Nghe cậu nói cô nhìn lên hàng rao xem thử

- Đâu?… Đâu có đâu, tớ đâu có thấy sợi dây điện nào đâu.

- Không thấy không có nghĩa là không có, cậu muốn như mực cháy thì cứ tự nhiên.

- Mà sao cậu biết, Bảo? _ Kì Lâm hỏi.

- Ờ thì… tôi đoán, biệt thự nào chả thế, hờhờ _ cậu biện minh.

*Nhà tôi, tôi không biết thì ai biết…?*.

- Vậy bây giờ làm sao đây? _ Kì Lâm tiếc nuối nhìn vào hàng mận.

- Chưa thử sao biết, kệ cứ leo nhưng cẩn thận là được rồi.

- Ấy ấy, đừng có liều. _ Hoàng Lâm kéo cô lại.

- Để tôi thử xem đằng nào cũng đến rồi.

- Thôi mà!

- Kệ tôi…

- Xì tóp pịt, chậc tất cả theo tôi. _ cậu nói rồi dẫn đường.

Dẫn bọn cô đến một bức tường cao và dừng lại, cậu chỉ xuống một lỗ tường bị hổng đủ lớn để một người lọt qua.

- Ý cậu là chui qua á? _ Kì Lâm hỏi.

- Ưhm! _ cậu gật đầu.

- Sao giống… lỗ cún vậy? _ Hoàng Lâm đần mặt nói.

- Her her… lỗ cún là của cún chui qua, ơ thế mình chui qua là giống mấy em cún thế hóa ra mình là… _ cô không giám nói tiếp.

*Là cún? Vậy tôi là…* _ cậu dựng tóc mai.

- Là lỗ tường bình thường chứ cún gì, bình thường nghe chưa? _ cậu gắt.

- Mà sao cậu biết chỗ này? _ cô hỏi.

- Ờ hờ… tại… tại tôi đoán thôi.

- Uầy cậu thông mình thật! _ cô bật ngón cái lên.

(Hãnh diện gì chứ, cậu đã chui qua đó hàng trăm lần để qua lại sao không biết đc, chính cậu đã làm cho bức tường đó có lỗ như thế mà. Mọi người có tưởng tượng ra bộ dạng của cậu lúc dựng hết tóc mai không ta? Nếu không thì cầm những sợi tóc mai của mình ngang ra và kéo căng rồi soi gương thử xem nhé! hihí)

Hơi lưỡng lự nhưng rồi từng người cũng chui qua, đầu tiên là cậu, cô và cuối cùng là song Lâm.

- Woa… ực… _ Kì Lâm trầm trồ trước vẻ đẹp của biệt thự. – Na! Na ơi! _ Kì Lâm đưa tay tìm cô mắt vẫn dán vào căn biệt thự.

Nhưng đưa tay mà không thấy cô đâu quay lại đã thấy cô chuẩn bị tư thế sẵn sàng dưới gốc mận.

- Đi nhanh nào. _ Hoàng Lâm nói nhỏ rồi kéo Kì Lâm đi.

- Ui nhiều mận ghê, xítttt _ cô xoa xoa tay.

Cậu nhìn cô giống mấy nhóc hay đến ăn trộm nhưng không làm được gì mà bật

Đến trang:

 

Bạn đang đọc truyen hay tại wapsite Likevn.wap.sh, hãy chia sẻ wap truyện này cho bạn bè của bạn nhé ! Thân...

Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé

  Game:

   Game mobile miễn phí  |  Game android hay | Game dien thoai

  Phần Mềm

   Giao Diện Điện Thoại  |  Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại

  Thế giới Truyện

   Truyen nguoi lon  |  Truyen tinh yeu  | Truyện cười  | Truyện ma  | Đọc truyện hay  | Tieu thuyet tinh yeu

 

Thống Kê Hệ Thống Site

Giới Thiệu | Liên Hệ | Quảng Cáo |  Tìm chúng tôi trên Google+

Cùng tải những game mobile online hay, ung dung chibi cho điện thoại tại WapGame24h